Chương 3 – Bác sĩ tâm lý Tô Duy.

Untitled | via Tumblr

Chương 3.

Đại Hoàng đi suốt một đêm không trở về, Tô Duy không yên lòng suốt cả ngày, thế nhưng vẫn cố hoàn tất công việc của mình, có rất nhiều việc đang chờ anh giải quyết.

Tiễn vị khách cuối cùng trong ngày, Tô Duy đi tới thư phòng, mệt mỏi xoa huyệt thái dương, từ trên giá sách lấy xuống một cuốn sổ ghi chép.

Anh nghĩ các tình huống có thể xảy ra với Đại Hoàng, đầu tiên viết xuống ba chữ ‘kẻ sát nhân’, đằng sau đặt một dấu chấm hỏi lớn. Kế đó, anh tiện tay viết tiếp mấy chữ: Bỏ chạy? Ngoài ý muốn? Khôi phục trí nhớ?

Trong nhà Tô Duy cũng không lộn xộn hay có dấu vết dị thường gì, có thể xác định Đại Hoàng tự mình bỏ đi. Tô Duy cũng đi ra ngoài thăm hỏi xung quanh, xác định gần đây không xảy ra tai nạn giao thông ngoài ý muốn nào.

Trước khi rời đi Đại Hoàng có xem mấy sách quyển sách tâm lý của anh, Tô Duy mở cuốn “Tự truyện của Jung” ra, thấy mấy vòng tròn Đại Hoàng gạch dưới câu nói:

” ‘Phụ nữ’ trong lòng tôi đưa tới một loại cảm giác không đáng tin cậy. Mà ‘Cha’, người mang đến sự đáng tin lại – không có quyền.”

Tô Duy đã đọc qua tác phẩm này rất nhiều lần. Jung là một học giả mắc bệnh tâm thần người Thụy Điển. Cuốn tự truyện này của ông nhằm phân tích diễn biến tâm lý của cuộc đời mình. Đại Hoàng khoanh tròn câu nói kia chưa chắc đã là nó bất thường hay kích thích suy nghĩ của người khác, giải thích trực quan nhất có thể đưa ra là câu nói này đem đến sự đồng cảm cho Đại Hoàng.

Tô Duy lẩm bẩm một mình, “Chẳng lẽ cậu ta bị cái gì kích thích, nhớ lại những gì từng trải qua?”

Mười phút sau, Tô Duy thay áo sơ mi chuẩn bị ra khỏi nhà. Anh đi ngang qua cửa sổ sát đất trong phòng khách, cảm giác như có người đang đứng ngoài cửa sổ nhìn mình. Tô Duy quay đầu lại, trước mặt là cửa sổ đã được đóng chặt, mà nhà anh lại nằm ở trên tầng mười, chắc chắn không có người nào trèo lên đây.

“Ảo giác rồi.” Tô Duy lắc đầu, cầm túi ra khỏi nhà.

Anh lái xe đến chỗ ở cũ của Đại Hoàng, thông qua hàng xóm để thu thập một số thông tin về cậu ấy, cũng nhân cơ hội này tìm kiếm tung tích Đại Hoàng.

Đây là một khu dân cư kiểu cũ, nhà đều cũ nát, hành lang lạnh lẽo tối tăm, đèn đều đã hỏng cả, rõ ràng điều kiện nơi này không hề tốt.

Tô Duy nhấn chuông hàng xóm nhà Đại Hoàng, phát hiện chuông cửa đã hỏng nên không thể phát ra âm thanh nào, chỉ có thể dùng tay rung cửa sắt đã cũ.

“Cậu là cảnh sát?” Nghe Tô Duy nói mục đích tới đây, hàng xóm cũ của Đại Hoàng là một người phụ nữ trung niên, bà phàn nàn: “Mấy hôm nay các cậu tới rất nhiều lần rồi đấy.”

Tô Duy lễ phép chào, lấy danh thiếp của mình ra: “Tôi không phải là cảnh sát. Tôi là bác sĩ tâm lý của Đại.., Lộ Tiêu.”

Người phụ nữ này có lẽ không thích nói chuyện cùng cảnh sát, nên khi biết Tô Duy là bác sĩ tâm lý thì thái độ trở nên hòa nhã hơn rất nhiều, nhưng vẫn không mở cửa sắt cho anh vào: “Cậu muốn hỏi cái gì thì hỏi nhanh lên, tôi còn đang nấu ăn dở.”

Tô Duy mặt không đổi sắc lặng lẽ đánh giá người phụ nữ này, không trực tiếp đi thẳng vào vấn đề của Đại Hoàng, “Xin hỏi, sao chuông nhà ta lại bị hỏng?”

Người phụ nữ trung niên hơi sửng sốt một chút, đột nhiên trở nên giận dữ, mặt đỏ tới tai quát: “Đi hỏi cái thằng nhỏ kia ấy! Cả tầng này có chuông nhà nào là không hỏng đâu.”

Tô Duy khẽ nhíu mày, kiên nhẫn hỏi: “Là do Lộ Tiêu làm sao ?”

Người phụ nữ kia cũng biết Tô Duy vô tội bị giận cá chém thớt, lửa giận nhanh chóng biến mất: “Cũng không phải, chúng tôi tự tháo. Mẹ kế của Lộ Tiêu,” bà lấy ngón trỏ, hướng bên huyệt thái dương xoay tròn, “Đầu óc có chút vấn đề, vừa nghe chuông cửa liền phát điên, đánh người, đập đồ, chửi bới từ  sáng đến tối.”

Tô Duy lại hỏi, “Cô có biết vì sao cô ấy lại bị như vậy không?”

“Ôi!” Người phụ nữ trung niên làm bộ dạng thương xót, cũng không dùng tiếng phổ thông nữa mà đổi thành tiếng Thượng Hải lưu loát, khẽ than: “Cô ta với đứa con đều bị thần kinh cả. Lần đầu tiên tôi thấy cô ta đánh Lộ Tiêu ở hành lang, thằng bé ấy nhìn chúng tôi cười, nói cô ta từng giết người, đúng lúc bên ngoài có người nhấn chuông, cô ta đang  kích động thì nghe thấy tiếng chuông cửa.”

Người phụ nữ bắt đầu mở máy than, phàn nàn tích bao lâu cuối cùng cũng có chỗ để kể, bà mở cửa sắt kéo Tô Duy vào nhà, thao thao bất tuyệt kể về Đại Hoàng cùng mẹ kế của cậu ấy.

Tô Duy hỏi, “Lộ Tiêu bình thường là người như thế nào?”

Người phụ nữ trung niên thở dài nói, “Thật ra thằng bé này cũng khổ, mẹ đẻ nó mất từ ngày nó còn nhỏ, bố nó liền tìm về một người mẹ kế. Không đến hai năm sau bố nó cũng qua đời, mẹ kế thì toàn ngược đãi khiến thần kinh nó sau này cũng có vấn đề. Tôi thấy mẹ kế đánh nó nhiều lần lắm, có lần cửa không đóng, cả khu ai cũng thấy. Cô ta lấy chậu rửa mặt đập thằng bé, lấy cái chén ném thằng bé. Thằng nhỏ học chơi guitar, cô ta lấy đàn đập lên đầu nó, đàn guitar cũng bị đập đến hỏng.. Lộ Tiêu bình thường không quan tâm đến người khác, đến bây giờ tôi cũng chưa từng thấy qua bạn của nó, mà nó cũng chẳng bao giờ nói chuyện với chúng tôi. Chỉ có khi mẹ kế nó phát điên mới thấy nó cười cười chạy ra, rất đáng sợ.”

Tô Duy có rất nhiều điều cần suy ngẫm.
Đến khi rời khỏi nhà hàng xóm của Đại Hoàng, Tô Duy lập tức lấy sổ ghi chép ra, lộn xộn viết mấy từ người phụ nữ kia vừa nói. “Bố mất sớm, mẹ kế ngược đãi. Oán hận? Phẫn nộ, áp lực, quái gở.”

Anh chú ý tới người phụ nữ trung niên kia khi nhắc đến Đại Hoàng thì dùng từ “Thằng nhóc con”, lại viết tiếp: “Quan hệ với mọi người rất nghèo nàn.” 

Kế đó, Tô Duy đi tới trường phổ thông của Đại Hoàng. Cậu ấy mới mười tám tuổi, vừa kết thúc kì thi tuyển đại học, tuy đỗ nhưng không đi làm thủ tục nhập học, có lẽ là bỏ học, vậy nên nếu muốn tìm hiểu về Đại Hoàng, chỉ có thể thu thập thông tin từ trường phổ thông.

Giáo viên trong trường cũng không có nhiều nhận xét về Đại Hoàng, đều là “Thiếu niên có vấn đề”, “âm trầm”, “phản nghịch”, còn thường xuyên đi học với rất nhiều vết thương trên người.

Những lời mọi người nói khác hoàn toàn cảm nhận của Tô Duy khi sống chung cùng Đại Hoàng, không có chút tương đồng gì với một Đại Hoàng lúc nào cũng hồn nhiên, vui vẻ. Tô Duy gạch bỏ khả năng Đại Hoàng giả vờ mất trí nhớ.

Anh cầm sổ ghi chép, viết xuống mấy chữ, rối loạn đa nhân cách, đằng sau là một dấu chấm hỏi.

Trên đường trở về, Tô Duy nhận được điện thoại của Dương Thiếu Quân.

Dương Thiếu Quân hỏi thăm tình hình của Đại Hoàng, Tô Duy quyết định giấu kín.

“Vẫn như trước, không có tiến triển gì.”

Dương Thiếu Quân hẹn anh buổi tối cùng nhau đi ăn, Tô Duy lạnh lùng ném ra một câu “Tôi không biết đội trưởng đội hình sự lại rảnh rỗi như thế” rồi cúp máy.

Đến khi về nhà, anh bất ngờ nhìn thấy một thiếu niên đang cuộn tròn người ngồi bên cửa,  ——  chính là Đại Hoàng đã mất tích cả ngày nay!

Đại Hoàng nhìn thấy Tô Duy thì cao hứng đi tới nắm vạt áo anh, “Bác sĩ, anh đã về.” Chợt lộ vẻ mặt đau khổ nói, “Bác sĩ, anh có thể cho em một chiếc chìa khóa được không? Em chờ anh mấy tiếng liền, vừa đói lại vừa lạnh..” Nói xong còn cố sụt sịt mũi.

Ánh mắt Tô Duy đầy phức tạp, anh đỡ cậu dậy, “Cậu đi đâu?”

Đại Hoàng ngẩn người, bắt đầu mê man, “Em đi đâu? Buổi sáng anh ra khỏi nhà, buổi trưa em ngủ một chút. Sau đó đi ra ngoài dạo một vòng? Em không nhớ rõ lắm, hình như là ngủ trong công viên, sau đó về đây..”

Cậu càng nói lại càng mờ mịt, “Không phải, em không nhớ em đi lúc nào.. Em không có chút ấn tượng nào, lúc em về đây là buổi trưa, thời gian bị làm sao thế này?”

Tô Duy thâm thúy nhìn cậu, “Lúc cậu đi là chủ nhật, hôm nay là thứ hai.”

Dưới ánh nhìn chăm chú của anh, Đại Hoàng như muốn khóc, “Bác sĩ, nhất định có vấn đề rồi, em lại mất trí nhớ nữa.”

Anh túm Đại Hoàng kéo vào phòng tắm, “Tắm, trên người cậu rất bẩn.”

Đại Hoàng sững người nhìn anh, phát hiện dường như anh không muốn đi ra ngoài, gò má dần ửng hồng, “Í~ bác sĩ, lẽ nào anh muốn tắm …cùng em ?”

Tô Duy lạnh lùng: “Cởi quần áo, tôi muốn nhìn cậu tắm.”

Đại Hoàng đỏ mặt chậm rãi cởi quần áo, vừa cởi vừa ngập ngừng nói, “Bác sĩ, có phải, có phải tiến triển.. hơi nhanh rồi không?”

Tô Duy không nói một lời chờ cậu cởi xong, đột nhiên kéo lấy Đại Hoàng, áp mặt cậu xuống bên bồn rửa mặt.

Nửa người trên của Đại Hoàng tiếp xúc với gạnh men lạnh lẽo thì khẽ run một cái, cái mông bị ép chặt ngượng ngùng giãy dụa, hai chân bẽn lẽn kẹp chặt, ” A a a a … bác.. bác sĩ…”

Đại Hoàng rất gầy, hai chân thon dài, eo không hề có mỡ. Da của cậu cũng rất trắng, vừa nhìn đã biết không hay tiếp xúc ánh mặt trời, cũng vì vậy mà những vết thương trên người trở nên vô cùng chói mắt.

Tô Duy nheo mắt nhìn dọc sống lưng cậu, không ngoài dự liệu phát hiện ra rất nhiều vết thương, thậm chí còn có vết bỏng do đầu thuốc lá. Chỗ xương cụt của cậu có một vết sẹo vô cùng kỳ quái, giống như đã bị cái gì khắc xuống, lại bị nạo lên.

Tô Duy kìm lòng không nổi mà lấy tay chạm nhẹ xuống vết sẹo kia, Đại Hoàng đột nhiên mẫn cảm run lên một cái, không biết khí lực từ đâu đẩy mạnh Tô Duy ra, nhanh chóng chui vào góc tường cuộn tròn người.

Tô Duy ngây người nhìn cậu.

Một lát sau, Đại Hoàng bừng tỉnh lại, giùng giằng bò dậy, biểu tình rầu rĩ, “Bác sĩ, em.. em cũng không biết đấy là làm sao, cơ thể em giống như bị khống chế…”

Tô Duy lắc đầu: “Do cậu tự bảo vệ mình theo bản năng trước hành động của tôi thôi. Được rồi, không sao cả, đi tắm đi.”

Anh rời khỏi phòng tắm đóng cửa lại, đổ đầy một cốc nước lạnh rồi uống —— dục vọng của anh đang ngẩng đầu, thế nhưng anh cũng không cảm thấy hổ thẹn áy náy gì. Anh thích đàn ông, đây chỉ  là phản ứng sinh lý bình thường thôi.

Đại Hoàng tắm rửa xong đi ra ngoài, thấy Tô Duy đang ngồi ở phòng khách liền đi tới trước mặt anh ngồi xổm xuống, đáng thương tựa cằm lên đầu gối anh. Cậu dường như rất thích dùng động tác này hướng Tô Duy làm nũng, mặc dù Tô Duy không thích và nói hành động này của cậu thật giống chó con.

“Bác sĩ,.. em rất sợ.”
Tô Duy thở dài, đưa tay sờ lên mái tóc ướt nhẹp của cậu, “Không cần phải sợ, sẽ ổn thôi. Bây giờ nói cho tôi biết, lúc tỉnh lại cậu ở đâu?”

Đại Hoàng nói, “Ở chỗ lần trước em gặp bác sĩ trong công viên.”

Tô Duy như nghĩ gì đó, khẽ nhíu mày: Địa điểm ấy đối với Đại Hoàng giống như tượng trưng cho một cái gì đó có ý nghĩa rất lớn.

Đại Hoàng nói tiếp. “Em vừa tắm vừa cố gắng nhớ lại, giống như đang ở trong mơ. Thế nhưng em lại không rõ mình mơ thấy gì.”

Trong phân tâm học, giấc mơ là một chìa khóa vô cùng quan trọng, Freud cho rằng chỉ với giấc mơ, ta có thể khám phá mọi thứ trong tiềm thức.

Tô Duy cũng không bắt cậu phải nhớ lại, anh xoay người tiến vào thư  phòng, lấy một quyển sổ hoàn toàn mới đưa cho cậu. “Từ giờ trở đi, đặt quyển sổ này ở đầu giường cậu. Mỗi sáng tỉnh lại, việc đầu tiên làm là nhớ lại những gì đã xảy ra trong giấc mơ, viết chúng ra.”

—-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình : Khụ, Tô Duy là công, phúc hắc băng sơn nhược công ~~~

Advertisements

11 thoughts on “Chương 3 – Bác sĩ tâm lý Tô Duy.

      1. mình thích thể loại truyện này, truyện thể loại về tâm lý học vốn đã ít mà cũng k ai edit thể loại này cho mình đọc T^T
        mà cho mình hỏi hết chính văn đã HE chưa? vì mình đọc tiêu đề PN thấy vẫn còn ngược. Nhưng bạn yên tâm, mình thích bộ này lắm nên sẽ theo đến cùng ^^

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.