Chương 15 – Bác sĩ tâm lý Tô Duy.

304号室、白死の桜

Chương 15.

Tô Duy về nhà, phát hiện Đại Hoàng đứng bên ban công, biểu tình vô cùng rầu rĩ.

Nghe thấy tiếng bước chân, Đại Hoàng do dự nhìn chậu bạch kiếm vân trên ban công, xoay người hướng Tô Duy: “Bác sĩ, anh ăn cơm chưa?”

Tô Duy phát hiện đồ ăn trên bàn đã nguội lạnh nhưng vẫn chưa được động qua, hiển nhiên Đại Hoàng cũng không ăn trước, vẫn chờ anh trở về.

Anh ôn nhu nói: “Chưa có, cùng nhau ăn đi.”

Đại Hoàng đi hâm nóng thức ăn, Tô Duy vào bếp giúp cậu, liếc mắt thấy trong thùng rác có một bó hoa đỏ. Anh không khỏi ngạc nhiên: “Đây là…”

Cả người Đại Hoàng cứng đờ, chợt ủ rũ cúi đầu: “Có người đặt ở cửa, em vừa mở cửa liền nhìn thấy, không có ký tên.” Cậu dừng lại một chút, giải thích: “Lần trước bác sĩ cũng vứt đi, nên em…”

Tô Duy vỗ vỗ vai cậu: “Tôi biết rồi, không sao cả. Nãy cậu ở ban công làm gì ?”

Đại Hoàng nói: “Em muốn biết sao mình lại sợ bạch kiếm vân… Biết đâu giúp em nhớ lại cái gì…”

Đại Hoàng có khả năng suy nghĩ nhìn nhận vấn đề rất tốt, nhưng để người khác trị liệu thì tâm lý cậu kháng cự rất nghiêm trọng. Tô Duy lo nếu cậu bị áp lực thì mọi việc càng trở nên khó khăn hơn, lại nghĩ, như vậy thì không hay chút nào.

“Có kết quả gì không ?”

Đại Hoàng lắc đầu: “Em cảm thấy sợ.. và chán ghét. Em không biết nó đại diện cho cái gì trong lòng mình..”

Lò vi sóng phát ra tiếng kêu ‘ding dong’, hai người bưng thức ăn đi ra ngoài, ngồi xuống bên bàn ăn.

Tô Duy an ủi: “Không sao đâu, không cần sốt ruột. Không phải như vậy cũng tốt sao?”

Đại Hoàng khổ sở cười: “Đúng vậy, tốt.. Bác sĩ, kì thực em không muốn khôi phục ký ức một chút nào, có thể có nhiều chuyện rất đáng sợ, biết đâu ngày trước em là một người không tốt, lén lút làm những chuyện xấu xa ?”

Tô Duy kinh ngạc nhíu mày.

Đại Hoàng ảo não dùng chiếc đũa chọc xuống bát cơm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cũng không thể công khai theo đuổi anh..”

Tô Duy nghĩ thầm, cậu còn chưa lén lút đâu. Nhưng anh không nói ra, làm bộ như không nghe thấy nói sang chuyện khác: “Cậu thích ngành gì ?”

Đại Hoàng ngẩn người: “Hử ?”

Tô Duy nói: “Cậu hay ở nhà, ngoài trị liệu bệnh nhân ra thì rất ít tiếp xúc với người khác, tôi định khai giảng xin nhập học cho cậu, tiếp xúc với nhiều người có thể giúp đỡ cho bệnh tình của cậu khá lên.”

Đại Hoàng không do dự nói: “Tâm lý học.”

Tô Duy bật cười: “Trường không mở khoa tâm lý học.” Ở trường Tô Duy nhắm tới khoa kỹ thuật công trình. Nếu sang trường khác, sẽ khó xin cho trường hợp của Đại Hoàng, anh cũng không yên tâm để cậu ở ngoài.

Đại Hoàng suy nghĩ một chút, lắp bắp nhìn Tô Duy: “Bác sĩ dạy cái gì thì em học cái đấy.”

Tô Duy bất đắc dĩ: “Tôi chỉ dạy môn tự chọn.”

Đại Hoàng khổ não suy nghĩ, thật lâu mới nói: “Thực ra em không muốn đi học..”

Tô Duy nói: “Vậy.. đi làm thêm thì sao? Ngoại trừ tâm lý học, cậu còn hứng thú với cái gì?”

Đại Hoàng suy nghĩ một hồi, gật đầu: “Đi làm thêm đi, em nghĩ muốn bán hoa..”

Buổi tối trước khi ngủ, Tô Duy ngồi trên giường đọc sách, Đại Hoàng bưng một cốc sữa táo tự làm đi tới.

Cậu đặt cốc sữa lên đầu giường, cũng không lập tức ly khai, kéo cái ghế đến bên cạnh giường.

Tô Duy mặc mỗi chiếc quần lót, dùng chăn che đi bộ vị phía dưới thắt lưng. Anh hơi cảm thấy xấu hổ, nhất thời nhớ lại những gì từng xảy ra trong đêm đó, cố giấu tâm tình mà nâng cốc sữa lên uống: “Có chuyện gì sao ?”

Đại Hoàng u oán nói: “Từ lúc đi Mĩ về, anh càng ngày càng lãnh đạm với em…Trước đây em luôn nghĩ anh đã đủ lạnh lùng rồi.. Bây giờ mới biết mắt mình hạn hẹp…”

Tô Duy không thể đối mặt với sai lầm khi còn ở Mĩ, dời mắt qua chỗ khác, cũng không nói gì.

Đại Hoàng ngồi xuống bên giường, thử đặt cằm lên tay Tô Duy, thấy Tô Duy không phản đối cậu liền thở phào. Lúc này cậu không hỏi Tô Duy có thích mình hay không nữa mà uyển chuyển hỏi thăm: “Bác sĩ, anh còn thích thầy Lâm sao ?”

Tô Duy dở khóc dở cười, không gật cũng không lắc đầu.

Đại Hoàng thấy anh yên lặng, tức giận chọc chọc ngón tay vào người anh. “Chúng ta tốt xấu gì cũng ở với nhau hơn nửa năm, anh lại một chút cũng không dịu dàng với em.”

Tô Duy nghĩ thầm, rõ ràng tôi đã dịu dàng với cậu, ít nhất cũng đã kiên trì giữ cậu lại. Thế nhưng có quá nhiều khuôn sáo khiến anh không thể tới gần. Anh lạnh nhạt nói: “Cảm tình khó thể miễn cưỡng.”

Đại Hoàng nắm tay lại, tiếp tục quấy nhiễu: “Anh không cho em danh phận, em liền liều mạng với anh ~~”

Tô Duy nhàn nhạt nói: “Hoặc là chết hoặc là bị chết, cậu chọn đi.”

Đại Hoàng kém cỏi lại nhụt chí..

Kỳ thực đây chỉ là quấy nhiễu theo thói quen, cậu cũng không hi vọng có thể thu hoạch được gì, chỉ mong khối băng trên người Tô Duy tan ra, dù chỉ một chút ít ỏi.

Rất nhanh cậu khôi phục được tinh thần, cười cười nịnh nọt: “Bác sĩ, vậy cho em hôn chúc ngủ ngon một cái nha~”

Tô Duy đang định cự tuyệt, môi Đại Hoàng đã chạm lên môi anh rồi, sau đó cậu nhanh như chớp mà chạy ra khỏi phòng anh.

Tô Duy sửng sốt một hồi, cười khổ sờ lên khóe môi. Vừa rồi cậu mới hôn nhẹ, địa phương kia đã từ từ nóng lên. Không thể phủ nhận, anh rõ ràng đã thích cậu bé này, nhưng tình cảm vốn không phải việc dễ dàng, có quá nhiều điều vắt ngang giữa hai người.

Loại tình cảm này, đều không thể thành hiện thực..

Hôm sau, Tô Duy đi qua cửa hàng hoa ở khu bên cạnh. Vừa hay bắt gặp Nhậm Tiểu Thiên đang làm việc ở đây.

Lúc Tô Duy đi vào, Nhậm Tiểu Thiên đang cầm điện thoại nhắn tin với ai đó, khóe môi mang theo nụ cười thản nhiên, lại bị cậu nỗ lực đè nén.

Thực ra Tô Duy có chút không yên lòng, Đại Hoàng dù sao cũng mới thành niên, với Tô Duy thì vẫn chỉ là đứa trẻ mà thôi. Có Nhậm Tiểu Thiên ở đây, ít nhiều cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau. Vì vậy anh nói chuyện với chủ hàng hoa, từ ngày mai cho Đại Hoàng phụ việc ở đây.

Tô Duy đi ra khỏi cửa hàng hoa, đang định lái xe rời đi, cửa ghế bên cạnh đột nhiên bị mở ra, một người đàn ông trẻ tự nhiên ngồi xuống bên cạnh, không ngừng xoa tay hà hơi: “Hắc ~ bên ngoài lạnh lắm ..”

Tô Duy cả kinh: “Cao Cẩm..”

Cao Cẩm cười nói: “Lái xe đi, ra biển ngắm được không? Nhiều năm rồi chưa đến.”

Tô Duy trầm mặc một hồi, cuối cùng lái xe đi.

Cao Cẩm mở nhạc, nhưng thật lâu cũng không phát ra âm thanh gì. Tô Duy nghĩ rằng đài có vấn đề, liền đưa tay bấm nút phát, tiếng nhạc dịu êm lập tức vang đều khắp xe. Trong lúc vô tình, tay anh chạm phải ngón tay Cao Cẩm, lành lạnh, không mang theo chút ôn độ nào.

Cao Cẩm thở phào: “Bây giờ cậu nghe cái này? Trước đây cậu thích nghe death metal.” (death metal : một dòng nhạc thuộc nhánh heavy metal, một thể loại nhạc rock )

Tô Duy nói: “Lớn tuổi rồi. Trước đây.. cậu cũng thích nghe cái đấy.”

Cao Cẩm nhún vai: “Bây giờ vẫn còn thích. Điên cuồng, tuyệt vọng, hủy diệt.”

Tô Duy nhịn không được mà nhìn anh ta một cái.

Một lát sau, đương lúc Tô Duy đang chìm mình vào bản nhạc nhẹ nhàng thì Cao Cẩm lại cất tiếng.

“Vì sao cậu để nhóc kia đi làm? Sao cậu lại muốn nó tiếp xúc người khác?”

Tô Duy sửng sốt một chút, không nhanh không chậm đáp: “Như vậy có thể sẽ giúp ích cho bệnh của em ấy.”

Cao Cẩm lạnh lùng nói: “Cậu muốn đưa thằng nhóc đó vào quỹ đạo, trở thành một người bình thường. Đi làm, tiếp xúc người khác, có thể sinh hoạt như những người bình thường, sau đó cũng như những người bình thường kia —— yêu đương?”

Tô Duy nắm tay lái thật chặt, đuôi mày cau lại.

Cao Cẩm cười nhạt: “Với căn bệnh đa nhân cách, thằng nhóc đó có thể sẽ không quay về nhân cách đầu tiên kia nữa, từ khía cạnh nào đó mà nói, nó với người bình thường cũng không có gì khác nhau. Nhưng cậu biết rõ mà phải không, nếu nó trở về nhân cách cũ, ký ức khi còn ở nhân cách này sẽ biến mất, nó sẽ quên cậu.”

Tô Duy trầm tĩnh nói: “Như cậu nói, có thể cả đời này em ấy không khôi phục lại được.”

Cao Cẩm đột nhiên tức giận, dùng sức đập cửa sổ, giống như phát điên mà la lớn: “Tô Duy! Tôi chờ cậu tròn mười năm! Cậu muốn phản bội tôi sao?”

“Phản bội…” Tô Duy mờ mịt lặp lại, tim đột nhiên đau nhói. Anh rất sợ bị gán tội danh “phản bội.”

Lúc này, điện thoại Tô Duy đột nhiên vang lên. Anh cầm máy liếc nhìn, anh trai Tô Kiềm gửi tin nhắn tới, hẹn anh buổi tối cùng ăn cơm. Cao Cẩm liếc mắt nhìn qua, đột nhiên đổi sắc, cắn răng nói: “Là anh cậu.”

“Nếu trước đây không phải vì anh ta, mười năm của tôi sẽ không khổ như vậy! Anh ta bắt cậu chuyển trường, ép tôi bị đuổi học, thậm chí dùng quyền làm cho cha mẹ tôi thất nghiệp, phải rời khỏi Thượng Hải! A Duy, những cái này cậu đều biết đúng không ?”

Tô Duy cười khổ: “Tôi biết..”

Cao Cẩm thở dài: “Tôi không biết địa vị nhà cậu lại như thế.. Tô nhị thiếu gia.. Chuyện lúc trước gác lại đi, Tô Duy, theo tôi đi. Trước khi đi cậu đã đáp ứng tôi, mười năm..”

Tô Duy đã không còn yêu Cao Cẩm từ lâu rồi, trong lòng chỉ còn sót lại áy náy và hổ thẹn. Thế nhưng mỗi khi anh muốn nói lời từ chối, luôn có một bàn tay vô hình giữ chặt cổ họng, không để anh cất lên thành lời.

Cao Cẩm thấy anh chậm chạp không đáp, đột nhiên mềm lòng, thở dài nói: “Chỉ cần cậu không yêu người khác, tôi có thể cho cậu thêm thời gian suy nghĩ. Đã chờ được mười năm, có chờ thêm chút nữa cũng không sao cả.”

Tô Duy dừng đèn đỏ, Cao Cẩm đột nhiên mở cửa đi xuống, sau đó nhanh chóng biến mất trong dòng xe cộ.

Buổi tối, Tô Duy dẫn theo Đại Hoàng đi gặp Tô Kiềm.

Bọn họ đi tới phòng riêng trong nhà hàng, chỉ thấy Tô Kiềm ngồi một mình bên bàn đợi. Hai mắt chạm nhau đều khẽ cau mày, Tô Kiềm đánh đòn phủ đầu: “Hình như anh chỉ hẹn mình em.”

Tô Duy lạnh lùng nói: “Em tưởng gặp mặt gia đình nên mới tới.”

Hai người đánh giáp lá cà hết sức căng thẳng, một lát sau Tô Kiềm lui bước: “Ngồi xuống đi đã.”

Vài món ăn và rượu được mang lên, Đại Hoàng nhìn những món ăn sang trọng trước mắt thì không khỏi hiếu kì, cầm đũa chộn rộn, lại không dám là người đầu tiên động đũa.

Tô Duy nhỏ giọng nói: “Cậu ăn trước đi.”

Đại Hoàng như được nhận lệnh đặc xá, lập tức nghiên cứu món ăn, vì bác sĩ thân yêu mà muốn nấu thêm nhiều món ngon hơn nữa.

Tô Duy không vội động đũa, nhấp một hơi rượu đỏ, lạnh lùng mở miệng: “Anh tìm em có việc sao?”

Tô Kiềm ngượng ngùng: “Anh là anh em, tìm em ăn một bữa cũng không được sao?”

Tô Duy không khách khí chút nào nói: “Em nhìn thấy anh thì ăn không thấy ngon miệng.”

Sắc mặt Tô Kiềm nhanh chóng đen thui. Đại Hoàng nhìn thấy không dám cử động nữa. Cậu nhìn Tô Duy, lại nhìn Tô Kiềm, tò mò đoán xem Tô Kiềm đã làm gì có lỗi với Tô Duy mà có thể khiến anh nói ra những lời này.

Lúc này Tô Kiềm vô cùng khổ tâm. Anh coi hai đứa em của mình như bảo vật, nhất là Tô Duy, cả đời này có lẽ cậu là người anh yêu nhất. Ngay cả với vợ cũ và con trai anh cũng không chăm sóc họ chu đáo được như Tô Duy. Nhưng hai cục cưng bé nhỏ của anh lại vì bạn trai mà phản nghịch, lại còn làm mặt lạnh nói ra những lời khó nghe như này. Tự đáy lòng rít gào: FML!! Hai con sói con!! Rốt cuộc anh đã làm gì sai!!!

Nhưng ngoài mặt Tô Kiềm vẫn còn ưu nhã, chỉ là nụ cười có phần vặn vẹo “Ồ, đúng là anh có chuyện muốn nói, nhưng em không lo đứa nhỏ này nghe được sao?” Tô Duy vẫn chưa nói Đại Hoàng là bệnh nhân của mình với Tô Kiềm, vì vậy Tô Kiềm vẫn nghĩ cậu ấy là người yêu mới của Tô Duy.

Tô Duy nhìn anh một cái: “Cái gì ?”

Tô Kiềm nói: “Cách đây không lâu… anh gặp một người.” Sau đó liền im lặng.

Tô Duy căng thẳng, theo bản năng lắc đầu —— chuyện trong quá khứ, anh không muốn Đại Hoàng biết.

Sau đó hai anh em họ Tô không nói gì. Tô Duy cầm ly rượu đỏ lên uống, Tô Kiềm cũng cầm ly rượu lên, nhìn chất lỏng sóng sánh trước mắt đến xuất thần. Đại Hoàng một mình ăn cảm thấy xấu hổ, cũng không dám động đũa. Tô Duy vuốt vuốt tóc cậu: “Ăn đi, ăn xong rồi cậu đi ra ngoài một chút —— mà thôi, cậu về trước đi.”

Đại Hoàng nghe Tô Kiềm nhắc đến “người kia” thì không khỏi tò mò, bất quá vẫn nghe lời Tô Duy, ăn no xong một mình rời đi.

Tô Duy uống nửa chai rượu, sắc mặt suy sụp. Tô Kiềm nhìn dáng vẻ em mình, khàn giọng nói: “Em cũng gặp cậu ta rồi ?”

Tô Duy cười trào phúng: “Cái người anh buộc rời khỏi em ?”

Tô Kiềm lúng túng gật đầu: “Tửu lượng em không tốt, đừng uống nhiều.”

Tô Duy nói: “Sao anh gặp cậu ấy ? —— cậu ấy tới tìm anh ?”

Tô Kiềm lắc đầu: “Không phải, ngẫu nhiên gặp.. Anh chỉ muốn.. muốn xác nhận một chút, xem em đã gặp chưa..”

Tô Duy cười nhạt: “Sợ chúng tôi gương vỡ lại lành ?”

Tô Kiềm cười khổ: “Kỳ thực, sớm biết em vẫn đi theo con đường này, anh..” Anh ta dừng một chút, lại tức giận nói: “Cậu ta làm hư em..”

Tô Duy lạnh lùng nói: “Đây là số phận. Anh yên tâm, em đã thích người khác, không có chuyện ấy đâu.”

Tô Kiềm lại nhíu mày, nhịn không được hỏi: “Đại Hoàng làm cái gì? Nó có vẻ còn rất trẻ, giống như còn đi học?”

Tô Duy nói: “Em ấy mới mười tám.”

Tô Kiềm không khỏi mở to mắt nhìn: “Vừa mới trưởng thành? A Duy, Em lớn hơn thằng nhóc ấy đến chín tuổi? Thế nào mà càng ngày em càng thái quá?”

Tô Duy nhìn anh trai tức giận, trong lòng hiện lên một tia trả thù vui vẻ, nói tiếp: “Bố mẹ em ấy đều đã mất, mới đây mẹ kế qua đời, em ấy bị tình nghi —— à, anh đừng nóng vội, đã được loại bỏ tình nghi rồi.” Nhìn Tô Kiềm thở phào nhẹ nhõm, Tô Duy lại ác ý bổ sung: “Chúng em quen nhau vì em ấy là bệnh nhân của em —— em ấy bị rối loạn đa nhân cách.”

Tô Kiềm ngạc nhiên, nét mặt vừa nguôi ngoai bây giờ lại phát tác: “Nó là bệnh nhân của em?”

Tô Duy nở nụ cười: “Đúng vậy !”

Trong khái niệm của Tô Kiềm, bệnh tâm thần với người điên cũng không khác nhau là mấy. Anh khó khăn mở lời: “Em điên rồi sao?”

Tô Duy quơ quơ ly rượu: “Tạm thời còn chưa có.”

Bỗng nhiên Tô Kiềm đứng dậy, đi tới trước mặt Tô Duy, gằn từng chữ: “Chia tay ngay! Em thích đàn ông anh mặc kệ, nhưng ít nhất hãy tìm cho anh một người bình thường!”

Tô Duy cười nhạt: “Bố mẹ còn không quản, anh dựa vào cái gì?”

Tô Kiềm cả giận nói: “Huynh trưởng như cha.”

Tô Duy bưng ly rượu lên, không nhanh không chậm uống một ngụm: “Anh đừng độc tài như vậy. Em đã hai mươi bảy tuổi rồi.”

Tô Kiềm đoạt lấy chén rượu trong tay em mình, mạnh mẽ ném xuống đất, rượu bắn lên hai người, thủy tinh văng khắp nơi.

Tô Duy hơi sững sờ, ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện cơn giận Tô Kiềm đã lên tới đỉnh điểm—— từ nhỏ tới giờ, trừ lần anh tự sát được cứu, khi tỉnh lại bị Tô Kiềm tát một cái ra, thì đây là lần đầu tiên Tô Kiềm động thủ với anh.

Anh không cam lòng yếu thế liền đứng lên, lấy áo khoác muốn bỏ ra ngoài. Một tay Tô Kiềm kéo anh trở về, áp lên tường tát mạnh một cái: “Em có chín mươi bảy tuổi thì anh vẫn là anh em! Em xem anh có quản em hay không!”

Tô Duy bị tát đến choáng váng, cảm thấy lục phủ ngũ tạng muốn đảo tung, rượu ộc lên, suýt chút nữa phun ra. Anh căm hận nói: “Anh, em ghét anh!” Khẩu khí giống hệt vài chục năm trước, bị Tô Kiềm ủy khuất liền vội xù lông.

Tô Kiềm cảm thấy chua xót, mắt mờ hơi nước. Ôm Tô Duy vào lòng, liên tục nói xin lỗi..

Anh đỡ Tô Duy đi ra ngoài: “Em uống nhiều rượu, không lái xe được. Anh đưa em về.”

Tô Duy không cự tuyệt.

Trên đường trở về, Tô Duy ở trên xe mà nôn ra. Tô Kiềm không ngại hôi ngại bẩn giúp Tô Duy cởi quần áo bị dơ, lại lấy quần áo sạch sẽ của mình thay cho em trai.

Anh không đưa Tô Duy về chỗ ở với Đại Hoàng mà đưa về biệt thự của mình, tự tay tắm rửa, lau người thay quần áo cho Tô Duy, sau đó ôm lên giường.

Từ lúc Tô Duy lớn lên, rất nhiều năm rồi hai người không thân mật như vậy, Tô Kiềm không khỏi thấy cay mắt.

Đêm đến, anh lặng lẽ ngồi bên Tô Duy đang ngủ say, nhịn không được khàn giọng nói: “Sớm biết em tìm về một bệnh nhân tâm thần, năm ấy sẽ không chia cắt em và cậu ta…”

Advertisements

3 thoughts on “Chương 15 – Bác sĩ tâm lý Tô Duy.

    1. .QT là 97 tuổi bạn ạ, ý Tô Kiềm nói dù Tô Duy có lớn thế nào đi nữa thì anh ấy vẫn là anh Tô Duy :”)..

      Cảm ơn bạn đã nhắc ;__; .. sai chính tả nhiều chỗ quá mà chưa có thời gian beta, hoan nghênh bạn đến nhà mình ;”‘””””””””””‘;

  1. đọc chùa xuất, bạn định làm silent reader cơ nhưng như vậy thì tội lỗi quá. bạn dịch mươt lắm, tks nha
    bạn có.1 thắc mắc là tại sao Tô Duy lại k đc phép yêu Đại Hoàng? Nếu vì lý do bệnh nhân với bác sĩ thì chuyển ĐH qua bs Bách là xong?

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.