Chương 34 – Bác sĩ tâm lý Tô Duy

Feel Good Inc.

Chương 34.

Tô Duy nhớ tới lời Lộ Tiêu nói, cả đêm gần như mất ngủ. Sáng sớm mặt trời mới lên, anh liền rời giường gọi điện thoại cho Dương Thiếu Quân.

Hiển nhiên Dương Thiếu Quân cũng mới tỉnh dậy, trong miệng giống như chứa đầy bọt kem đánh răng, thanh âm mơ hồ hỏi thăm: “Xảy ra chuyện gì vậy ?”

Tô Duy thở một hơi thật dài: “Thiếu Quân, nếu như bôi sơn móng tay vào đồ vật để cho người ăn, có thể trì hoãn được tốc độ hòa tan của vật, giấu diếm cảnh sát, tạo chứng cứ giả được hay không?”

Dương Thiếu Quân nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra: “Em muốn hỏi cái gì ?”

Tô Duy chột dạ nắm chặt điện thoại: “Trên lý thuyết như vậy là không được sao? Có thể kiểm tra ra sao?”

Dương Thiếu Quân nói: “Đương nhiên. Mấy cái tình tiết này chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết trinh thám thôi, cảnh sát cũng đâu có ngu.”

Tô Duy nhanh chóng hỏi tiếp: “Anh chắc chứ?.. Dù sao anh cũng không làm bên pháp y.”

Dương Thiếu Quân cười lớn: “Haha, cục cưng, anh khẳng định cái trò trẻ con này không thể làm được, em cũng đừng quá coi thường cảnh sát bọn anh.” Anh có chút ranh mãnh hỏi: “Làm sao vậy, cục cưng, không phải em đang nghĩ.. “

Tô duy trầm mặc hồi lâu, hít một hơi thật sâu: “Không sao, cảm ơn anh, Thiếu Quân.”

Anh cầm điện thoại đứng đờ người trong phòng khách, lúc này Lộ Tiêu cả người trần truồng từ trong phòng đi ra.

Tô Duy thấy cậu liền sửng sốt: “Sao em không mặc quần áo?”

Lộ Tiêu cũng rất sững sờ, tự nhiên mà đáp: “Em thích ngủ khỏa thân mà~”

Tô Duy nhẹ buông tay, điện thoại di động rơi xuống đất, pin cơ hồ như đã rơi ra.

—— Thói quen ngủ khỏa thân này, chỉ Đại Hoàng mới có, Lộ Tiêu chắc chắn không.

Đại Hoàng cũng sửng sốt, lên phía trước nhặt điện thoại và pin lên, lắp lại thật tốt sau đó đặt vào tay Tô Duy. Tô Duy không nhận lấy, chỉ tròn mắt nhìn cậu.

Đại Hoàng mờ mịt chớp mắt mấy cái, thấy anh nhìn mình chăm chú thì mặt cũng dần đỏ lên, có chút ngượng ngùng kẹp hai chân vào: “Bác sĩ, anh đừng chằm chằm nhìn em như vậy~~~”

Nghe được danh xưng “Bác sĩ” này, Tô Duy không thể kìm lòng mà lui về phía sau, trái tim gần như ngừng đập.

Đại Hoàng ngượng ngùng trở về phòng mình, lát sau mặc áo phông nhã nhặn đi ra. Cậu ngáp dài một cái, gương mặt phớt hồng, lười biếng tiến vào phòng vệ sinh: “Em đánh răng cái đã.”

Bộ dạng Tô Duy thủy chung ngây ngốc, không nói lời nào theo cậu tiến vào phòng vệ sinh, anh chăm chú nhìn Đại Hoàng trong gương, một cái nháy mắt cũng không có.

Đại Hoàng chải răng vài cái liền nhổ bọt kem đánh răng ra, vẻ mặt hoang mang gãi tóc: “Rốt cuộc là làm sao vậy?”

Tô Duy vừa cất lời, phát hiện thanh âm của mình trầm đến đáng sợ: “Em còn nhớ chuyện ngày hôm qua không?”

Đại Hoàng nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, mặt liền đỏ lên, sau đó ra sức gật đầu, lớn tiếng nói: “Em và bác sĩ làm-tình “

Môi Tô Duy run rẩy thật lâu cũng không nói chuyện, say đó nặn ra một nụ cười nhàn nhạt, cúi đầu không lên tiếng.

Đại Hoàng xoay người nhảy đến trước mặt Tô Duy, vòng tay qua hông anh, còn chưa rửa sạch bọt kem đánh răng đã cọ cọ bên mặt anh: “Bác sĩ, có phải hôm nay, trông em đặc biệt mê người hông~~~”

Tô Duy ngẩn người, biểu tình dần trở nên ôn nhu, lại đáp: “Ừ.”

Đại Hoàng run lên, người nổi đầy da gà: “Oa~~~~ Sao hôm nay anh tốt bụng phối hợp cùng em vậy?”

Tô Duy không nói lời nào, chỉ đưa tay lên ôn nhu vuốt vuốt tóc cậu. Đến tận bây giờ anh mới biết, có được cậu thiếu niên thiên chân vô tà này khó khăn đến nhường nào. (thiên chân vô tà: hồn nhiên như cô tiên)

Đại Hoàng xoay thắt lưng, phát hiện mông mình không có đâu, lưng cũng không ê ẩm, có chút ngạc nhiên “A” một tiếng. Ánh mắt tràn ngập mong chờ nhìn Tô Duy: “Bác sĩ, hôm nay anh có chuyện gì sao?”

Tô Duy chậm rãi lắc đầu: “Anh ở cùng em, không đi đâu cả.”

Chẳng biết Đại Hoàng nghĩ gì, mặt đỏ lên, cúi đầu đi vào phòng bếp: “Em làm điểm tâm trước đã~~~”

Đại Hoàng tiến vào phòng bếp, phát hiện vị trí của rất nhiều đồ vật trong phòng đã thay đổi. Cậu cảm thấy kì quái nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, mở vòi nước rửa tay rồi bắt đầu làm việc.

Ăn xong bữa sáng, Đại Hoàng kéo cái ghế ngồi xuống bên cạnh Tô Duy, cầm lấy cánh tay anh khẽ nhíu mày: “Bác sĩ, sao anh lại gầy như vậy, rõ ràng em đã vỗ béo anh rồi cơ mà.”

Tô Duy giơ tay lên nhéo má cậu, xấu xa nói: “Bởi vì em làm anh đến mệt.”

Đại Hoàng xấu hổ đánh anh một cái: “Này! Rõ ràng anh không để em tới. Còn nữa.. còn nữa…” Cậu cúi đầu nhỏ giọng nói: “Anh cũng đâu có nhanh chóng .. ra cơ chứ.”

Tô Duy lành lạnh nói: “Là ai nói vẫn còn chưa đủ ?”

“!!!!!!!!!!!!!!!” Đại Hoàng xấu hổ muốn giậm chân, Đột nhiên Tô Duy đè gáy cậu, hung ác hôn lên —— Nụ hôn này dùng từ hung ác để hình dung cũng không có quá đáng, thậm chí Đại Hoàng còn cảm thấy, Tô Duy giống như muốn đem mình nuốt gọn vào bụng.

Một lát sau, động tác của Tô Duy dần trở nên ôn nhu, lưu luyến hôn khóe môi Đại Hoàng.

Đại Hoàng vội vàng thở dốc, không ngừng vỗ ngực mình thở ra, mềm nhũn nằm trong lòng Tô Duy —— giống như Tô Duy có một loại ma lực nào đó, lấy đi hết khí lực trên người cậu.

Tô Duy xoa tóc cậu, nhẹ nhàng thở dài. Anh đột nhiên mơ hồ, không biết nên làm gì tiếp theo thì mới tốt.

Đại Hoàng nằm gọn trong lòng Tô Duy, nhìn nốt ruồi bên khóe mắt anh rất quyến rũ: “Bác sĩ, mông em hông có đau…”

“Ừ.” Tô Duy trầm mặc.

“Thắt lưng cũng hông có nhức..”

“Ừ.”

“Dù sao thì.. hôm nay nếu không có chuyện gì khác…”

“…Ừ..”

Đại Hoàng bắt tay Tô Duy, từ từ vói vào vạt áo mình, cười đến híp mắt: “Bác sĩ, mình lại làm-tình đi…”

Tô Duy giữ cổ tay của cậu, không nể mặt rút ra: “Không được.”

Đại Hoàng xụ mặt xuống: “Vì sao ?”

Tô Duy trầm mặc một hồi, cười khổ ôm lấy cậu, không để cậu nhìn thấy gương mặt mình: “Bởi vì em không chịu trách nhiệm, thân thiết vui vẻ xong liền bỏ anh lại…”

Đại Hoàng hoang mang nhíu mày: “Hở? Em thích nhất là anh đó, sao có thể bỏ anh lại chứ? Rõ ràng tàn nhẫn ăn sạch còn muốn đuổi em đi là anh đấy!!”

Tô Duy ôm cậu không nói lời nào.

Đại Hoàng dần cảm thấy không đúng nên bắt đầu đẩy Tô Duy ra, Tô Duy siết cậu thật chặt, anh không chịu buông tay. Trải qua một màn giằng co, cuối cùng Đại Hoàng cũng vùng ra được, lại nhìn thấy trên mặt Tô Duy ướt nước mắt.

Nước mắt?

Cậu đột nhiên mơ màng, dùng sức nắm chặt tay anh, run giọng nói: “Em… Em… lại mất trí nhớ sao?”

Tô Duy chỉ lặng lẽ nhìn cậu, không phủ nhận.

Sắc mặt Đại Hoàng trong nháy mắt trở nên trắng bệch: “Được bao lâu rồi?”
Tô Duy không trả lời, cậu liền đưa mắt nhìn về phía đồng hồ điện tử, sau đó hít một hơi thật sâu: “Hai tháng..”

Tô Duy vươn tay ra muốn sờ lên gương mặt cậu, cánh tay dừng giữa không trung rồi buông xuống.

Đại Hoàng ảo não ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, một lát sau bắt đầu dùng sức đập đầu mình: “Em thực sự chẳng nhớ được cái gì!”

Tô Duy bắt lấy tay cậu, mạnh mẽ ôm vào lòng: “Bình tĩnh đi nào, em không nhớ ra vì trong lòng em vẫn chưa sẵn sàng. Cơ chế phòng ngự của em vẫn quá bền chặt, sẽ lại khôi phục thôi, Đại Hoàng, cho nó một chút thời gian.”

Cuối cùng Đại Hoàng cũng bình tĩnh trở lại, tinh thần vô cùng sa sút: “Bác sĩ, anh gặp cậu ta ?”

Tô Duy gật đầu: “Ừ.”

Đại Hoàng có chút khẩn trương hỏi: “Cậu ta.. như thế nào?”

Tô Duy ôn nhu nói: “Rất lãnh đạm.”

Đại Hoàng ảo não nắm tóc: “Cậu ta có đúng hay không.. không được yêu mến?”

Tô Duy nói: “Vì sao lại hỏi vậy?”

Đại Hoàng bĩu môi: “Đa nhân cách a, cậu ta và em giống như góc bù, em có cậu ta không có, cậu ta có em lại thiếu sót. Nếu như em được người khác thích, cậu ta chắc chắn không được hoan nghênh.”

Trên mặt Tô Duy có chút vui vẻ. “Đúng vậy”

“Lãnh đạm..” Đại Hoàng nhìn Tô Duy: “So với anh còn lãnh đạm hơn sao? Bác sĩ.”

Ánh mắt Tô Duy thâm trầm nhìn cậu: “So với anh còn quá đáng hơn.”

Giọng nói Đại Hoàng tràn ngập chán ghét: “Vậy đúng là không được yêu mến rồi.”

Tô Duy không khỏi nhíu mày.

Đại Hoàng cười cười, ôm lấy hông Tô Duy, làm nũng ghé đầu vào lòng anh: “Anh lại ghét em sao?”

Tô Duy nhàn nhạt nói: “Không. Em có thể chịu đựng anh, sao anh lại chán ghét em chứ ?”

Đại Hoàng lập tức ngẩng đầu, cau mày nhìn anh: “Đừng nói vậy, trong tiềm thức anh luôn ghét bỏ bản thân mình. Chuyện quá khứ anh cũng không làm gì sai cả, với lại, đều đã qua rồi.”

Tô Duy mím môi: “Anh không có, em đừng suy nghĩ nhiều.”

“Aiii..” Đại Hoàng thở dài, ngồi vào sô pha ảo não lẩm bẩm: “Tại sao lại như vậy nhỉ, em vất vả lắm mới cưa đổ được anh…”

Tô Duy đi tới bên cạnh cậu ngồi xuống, ôn nhu thay cậu vuốt tóc: “Không sao cả, cùng lắm cây đổ để người khác lôi đi..”

Đại Hoàng nhe răng trợn mắt nhìn anh: “Anh dám ?”

Tô Duy thản nhiên cười: “Không dám.”

Khó khăn lắm Đại Hoàng mới thấy anh có biểu hiện ôn nhu như vậy, không khỏi ngẩn người.

Rất nhanh, Đại Hoàng uể oải ra khỏi lòng anh, đồng thời sắc tâm nổi lên, lại ngồi xuống trên đùi Tô Duy: “Đến đây nào, bác sĩ ~~~ chúng ta làm-tình đi~~~”

Tô Duy bị hành động của cậu làm cho hoang mang.

Đại Hoàng hít một hơi thật sâu: “Muốn trốn mãi cũng không được, huống hố vấn đề là ở trên người cậu ta, nếu như cậu ta thực sự xuất hiện, anh có thể giải quyết được rất nhiều việc.”

Tô Duy suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng gật đầu: “Anh cũng có nhiều chuyện muốn hỏi cậu ấy.”

Đại Hoàng cắn môi khẽ rên rỉ.

Lúc lên tới cao-trào, Đại Hoàng nghẹt thở, đương vui vẻ lại nghĩ tới tình cảnh của bản thân, nhỏ giọng khóc thút thít: “Thầy giáo..”

Loại danh xưng này khiến Tô Duy thất thần trong chốc lát.

Đại Hoàng một bên khóc thút thít, một bên si mê vuốt ve cơ thể Tô Duy —— Mê luyến của cậu dành cho anh đã đạt tới trình độ điên cuồng, thế cho nên, chỉ cần đấy là Tô Duy, chỉ cần cảm nhận hơi thở của Tô Duy, có bị S cậu cũng cam lòng.

Lúc làm xong, Đại Hoàng kiệt sức nhưng vẫn ôm chặt Tô Duy không chịu buông, nhịn không được hôn môi, hôn lên da thịt anh, thân mật bao nhiêu vẫn thấy chưa đủ.

Tô Duy nhìn ánh mắt trong suốt của cậu, trong lòng mờ mịt đến vô cùng.

Đại Hoàng rốt cuộc không chịu được chậm chạp nhắm mắt lại. Cho dù đã tiến vào giấc ngủ cậu vẫn nắm chặt tay anh, nhỏ giọng nói: “Tô Duy, em thực sự rất thích, rất thích, rất thích anh…”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ngày lễ ấm áp, để bạn nhỏ Đại Hoàng xuất hiện thay đổi bầu không khí một chút ~~

Advertisements

2 thoughts on “Chương 34 – Bác sĩ tâm lý Tô Duy

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.