Chương 5 – Gặp nhau lúc thời gian yên lặng.

悲しみ | via Tumblr

.ảnh chỉ mang tính minh họa.

Chương 5.

Mẹ An Ninh nửa đêm thấy phòng con mình vẫn sáng đèn, không biết là nên vui mừng hay lo lắng. Bà nhìn sang chồng mình đang ngủ say, nhẹ nhàng thở dài.

Mãi đến lúc trời sáng, An Ninh mới tắt máy tính lên giường nằm, chỉ là, làm thế nào cũng không ngủ được.

An Ninh cảm thấy trái tim mình đang kịch liệt đập rộn. Sử dụng tài khoản Diệp Tử nói chuyện cùng cái bạn đạo diễn kia đem lại cho cậu một cảm giác hoàn toàn mới. Đó là một cảm giác rất kỳ diệu, tựa như bản thân mình đã có dũng khí, như đã có thể khắc chế chướng ngại kia. Giống như cậu đã có thể bước qua cánh cửa đi ra bên ngoài. Thứ cảm giác kì diệu này khiến cậu hưng phấn không thôi, thậm chí quên mất thân thể mình không trọn vẹn, quên mất mình từng e ngại xuất môn. Trong lòng cậu nảy lên khát vọng mãnh liệt, cậu muốn đi ra khỏi cửa, muốn thử nhìn ngắm những người khác.

Loại xung động này kéo sang ngày hôm sau, An Ninh vẫn không ngủ, chỉ nằm im trên giường. Nghe được tiếng mẹ đang làm cơm, tiếng mẹ nhờ cha cậu ra ngoài mua hộ túi muối.

Ôm tâm tình thấp thỏm, An Ninh ra khỏi phòng, kéo góc áo cha đang đi giày.

Cha quay đầu thấy An Ninh, ánh mắt có chút mong ngóng, không khỏi nghi hoặc.

An Ninh lấy giấy bút ra, lo lắng viết xuống vài từ [Cha, có thể để con đi mua được không ?] đưa cho cha cậu. Đưa xong rồi cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn ông.

Cha An Ninh kinh ngạc nhìn chữ trên tờ giấy, không thể tin nổi quay sang về phía mẹ cậu, mẹ cũng nhìn cậu đầy nghi hoặc.

Cha sờ sờ đầu An Ninh, có chút lo lắng đưa tiền cho cậu, đồng thời dặn dò vị trí siêu thị, hỏi cậu có muốn ông đi cùng không. An Ninh khéo léo lắc đầu, chỉ khẽ mỉm cười một chút.

Mẹ không dám tin nhìn cậu. Chiếc muôi trong tay rơi xuống nồi.

Bà lấy tay che miệng mình, nước mắt cứ thế lăn dài xuống, lo lắng con trai nghe được thanh âm của mình, bà vội vã chạy đến bên góc tường, cả người yếu ớt trượt dần xuống.

Thẳng đến khi tiếng đóng cửa vang lên, cha An Ninh đi tới bên vợ mình, ôm lấy bờ vai đang run rẩy của bà.

Hai người khóc không thành tiếng.

Mẹ lo lắng cậu ra ngoài một mình, vội giục cha cậu đi theo sau.

 

Lúc trở về, An Ninh hai tay trống không, có chút mất mát cúi đầu xuống.

Mẹ xoa đầu an ủi An Ninh, nhẹ nhàng ôm lấy con trai mình. “Không sao cả, không sao cả, lần sau nhất định con sẽ làm được.” Mẹ dỗ dành An Ninh, ”Từ từ rồi sẽ tốt lên, Tiểu Ninh, từ từ rồi sẽ khỏe ?”

An Ninh ngoan ngoãn gật đầu.

Cậu ngẩng đầu cười cười. Chí ít cậu cũng có thể ra khỏi nhà, thậm chí cậu còn tới siêu thị nữa. Chỉ là, chỉ là cậu không quen giao lưu cùng người khác. Cậu nắm chặt tờ giấy trong tay [Lần sau nhất định mình sẽ làm được…]

 

Cả ngày hôm đó Hà Liễu Triêu Phong không xuất hiện. Văn Nhất Minh có chút lo lắng bất an. Một ngày một đêm không online là chuyện rất bình thường, chính bản thân anh cũng từng rất lâu không lên mạng đấy thôi.

Thế nhưng, trong lòng vẫn không ngừng lo nghĩ.

Chỉ là một ngày không được gặp thôi mà..

An Ninh ngủ đến 11 giờ mới dậy. Sinh hoạt bắt đầu trở nên không có quy luật, nhưng cuộc sống thế này khiến An Ninh cảm thấy mới lạ không gì sánh được.

An Ninh mở máy tính ra, không đăng nhập QQ của Hà Liễu Triêu Phong, mà trước tiên xem xong kịch bản <Báo Thù> rồi dựa theo tóm lược của đạo diễn và cảm nhận của mình để vẽ phác thảo.

Sau đó liền online bằng nick Diệp Tử.

Tiểu Châu không có ở đó, chỉ có Tịch Mịch. Diệp Tử đem bản phác thảo gửi cho Tịch Mịch xem. Tịch Mịch nói ra vài ý kiến của mình, An Ninh cũng không cảm thấy phiền phức, rất nhanh chỉnh lại rồi gửi qua cho Tịch Mịch. Sau hai lần sửa, Tịch Mịch nghĩ ổn rồi, chỉ cần chờ Tiểu Trư nữa là xong.

Sau đó không lâu, nick QQ Tiểu Châu sáng lên.

An Ninh sau này biết được, Tiểu Châu vốn đang ở nước ngoài cho nên lệch múi giờ với mình. Trước đó vì thúc giục Hà Liễu Triêu Phong giao âm nên mới phải phối hợp với thời gian của cậu mà onl.

Em họ là một người rất lợi hại, điểm này An Ninh biết từ khi mới bắt đầu.

Gửi bản vẽ phác thảo cho Kế Hoạch liền được thông qua.

Vì vậy An Ninh vui vẻ hoàn thành nốt bước cuối cùng. Banner đầu tiên của An Ninh mất 5 tiếng để hoàn thành.

Tiểu Châu và Tịch Mịch không thể tin được tốc độ của Diệp Tử. 5 tiếng không ngắn, thế nhưng làm trang trí, rạng sáng ngày thứ 3 gia nhập tổ kịch, hôm sau rạng sáng ngày thứ 4 đã nộp banner rồi.

Tốc độ như này, Tiểu Châu và Tịch Mịch lâu rồi không thấy qua. Trang trí này chất lượng cùng tốc độ rất tốt, quả thực giống như nhặt được bảo bối.

Châu Quang Bảo Khí: Diệp Tử! Diệp Tử! Diệp Tử! Diệp Tử! cậu có ở trong xã đoàn nào hông ?

Diệp Tử: Không có.

Châu Quang Bảo Khí: Tới xã đoàn của tụi tuôi đi!

Diệp Tử: Cái kia, Quy Ẩm ở trong xã đoàn nào vậy ?

Chuyện này đúng là An Ninh chưa tửng hỏi qua.

Châu Quang Bảo Khí: ………….

– anh ấy thuộc về tự do, vẫn chưa gia nhập xã đoàn nào. Thế nhưng anh ấy thường xuyên tới làm mấy dự án bên xã đoàn bọn tuôi.

– tới xã đoàn của bọn tuôi đi! Cậu yên tâm, xã đoàn chỉ có thể tham gia một cái, thế nhưng công việc và xã đoàn không liên hệ.

Diệp Tử: A, vậy phải không ? Thế Hà Liễu Triêu Phong ở xã đoàn nào cậu biết không ?

Châu Quang Bảo Khí: ………

– Grand Stanford !!!

– anh ấy ở ngay đây a !!!!!

Diệp Tử: A ? Là như vậy ?

Châu Quang Bảo Khí: Đến đây đi đến đây đi ~~ Hà Liệu Triêu Phong ở xã đoàn chúng ta a ~ sau đó cậu có thể vì anh ấy mà vẽ thật nhiều banner a ~

 

An Ninh vốn không muốn gia nhập xã đoàn, chỉ cần có thể vẽ banner cho kịch của Quy Ẩm là tốt rốt. Thế những nghĩ đi rồi lại nghĩ lại, chẳng tới một năm nữa Hà Liễu Triêu Phong sẽ rời khỏi võng phối. An Liễu cũng đã nói, không muốn bọn nhỏ thương tâm, thế nên cậu muốn vì em ấy mà bồi thường chút gì đó. Tuy rằng cậu biết rõ việc này vốn chẳng liên quan tới mình.

Diệp Tử: Được rồi.

Châu Quang Bảo Khí: Thật sao ? Được \(≧▽≦)/ Để tuôi kéo cậu vào xã đoàn.

An Ninh nhìn đã hơn 5 giờ, có chút mệt mỏi định ngủ một giấc, liền đồng ý gia nhập nhóm, và nói chào với Tiểu Châu.

[Kế Hoạch] Châu Quang Bảo Khí: Tuôi kéo được một trang trí rất tuyệt về nha !~ Mau tới khen tuôi đi ~

[Đại Nhãn] Mát Mẻ: em gái trang trí ? Ở đâu ở đâu ?

[Kế Hoạch] Châu Quang Bảo Khí: Đi ngủ rồi, cơ mà để tuôi gửi banner mới cho ~ Đẹp muốn chết ~ [hình ảnh]

[Trang Trí] Nha Nha Nha Nha Nha Nha: ps ?

[Kế Hoạch] Châu Quang Bảo Khí: Đều hông phải nha, là tự-tay-vẽ đó ~~~~~~~~~~

[Trang Trí] Anger: Cướp chén cơm tuôi rồi a !

[Kế Hoạch] Châu Quang Bảo Khí: Yên tâm đi, bé ấy hướng về Tiểu Triêu Phong nhà chúng ta thôi ~

[Trang Trí] Nha Nha Nha Nha Nha Nha: …………….

[Kế Hoạch] Tịch Mịch Bất Tịch Minh: Tiểu Châu mau ra đây, qua nói chuyện riêng đi ~
Tiểu Châu bị Tịch Mịch gọi đi rồi, xã đoàn buôn chuyện một chút về em gái trang trí thần bí, sau đó tiếp tục chiến đấu ở mấy chiến trường khác, cuối cùng kéo qua mấy diễn đàn phấn hồng, triệt để bỏ qua để tài của trang trí viên mới .

Thế nhưng Tiểu Diệp Tử lại bị Nha Nha Nha Nha Nha Nha nhớ kỹ.

Gửi từ trò chuyện nhóm [Trang Trí] Nha Nha Nha Nha Nha Nha: Thiên vương đắp địa hổ ~(╰_╯)~

Diệp Tử: …….?

Ngày hôm sau An Ninh mở QQ Diệp Tử ra liền thấy câu nói không thể giải thích trên.

[Trang Trí] Nha Nha Nha Nha Nha Nha: Nghe nói cậu là vì Hà Liễu Triêu Phong mà tới xã đoàn ?

Diệp Tử: Ừm, đúng vậy.

Hẳn là như vậy đi. Dù sao cũng vì em ấy mà đồng ý gia nhập.

An Ninh mở QQ Hà Liễu Triêu Phong lên. Thanh âm “la la la li la” liền vang lên.

Cậu mở cửa sổ nói chuyện của Quy Ẩm lên.

 

Quy Ẩm: Tiểu Phong.

– không onl sao ?

– còn chưa lên ?

– Tiểu Phong ~

– vẫn chưa lên sao ?

– Tiểu Phong cậu ở đâu ?

– chờ hồi âm.

– Tiểu Phong.. Không có cậu tôi rất cô đơn..

– Tiểu Phong

– …….

 

Gần như mỗi tiếng lại có một tin nhắn.

An Ninh không biết mình nên cao hứng hay đau lòng.

[Có người đang chờ mi hồi âm kìa, có người ở bên kia internet chờ mi kìa] [Mi, cũng không phải người ấy đợi “mi”]

Hà Liễu Triêu Phong: Tôi đây, xin lỗi, ngày hôm qua có chút việc.

Quy Ẩm: Tiểu Phong, tôi muốn em.

Mặt An Ninh nóng ran lên [Muốn.. là nhớ mình ? Không, cũng không phải là mình..] An Ninh khẽ lay động, rơi vào miên man suy nghĩ.

Quy Ẩm: Tiểu Phong, chúng ta trao đổi số điện thoại đi.

Như có chậu nước lạnh rớt xuống.

Điện thoại..

Hà Liễu Triêu Phong…

 

Quy Ẩm: 187****7419, đây là số tôi.

An Ninh không biết nên làm sao bây giờ, chỉ có thể đưa số di động của mình. Số điện thoại kia chỉ bố mẹ cậu mới biết. An Ninh nhập số điện thoại của Quy Ẩm vào, lưu lại. Sau đó gửi đi một tin nhắn.

Cũng may là bên kia gửi lại một tin nhắn chứ không trực tiếp gọi lại. An Ninh không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

 

Nha Nha Nha Nha Nha mời bạn gia nhập nhóm (Bên Phong Thụ suốt đời)

An Ninh có chút kinh ngạc, cô bé này mời Diệp Tử vào nhóm kia làm gì ? Chẳng lẽ là nhóm trang trí.

Nick này cũng không phải Hà Liễu Triêu Phong, không cần cân nhắc hành động, An Ninh liền không do dự nhấn đồng ý.

 

Nha Nha Nha Nha Nha: Các đồng chí! Có chiến hữu mới gia nhập!

Áo Giáp Nhập Trận: Người này gia nhập xã đoàn vì Phong thụ ?

Nha Nha Nha Nha Nha: Đúng ồi ~↖(^ω^)↗

Roi Da Khỏa Thân: Xin chào xin chào! Đây là nhóm ‘chân ái hường phấn’ cuồng Hà Liễu Triêu Phong a ~

Diệp Tử: Mọi người khỏe.

Áo Giáp Nhập Trận: tới đây, mau mau trả lời nào!

– 1 Phong Thụ sinh ngày mấy tháng mấy ?

Diệp Tử: Hửh, hỏi tôi sao ?

Áo Giáp Nhập Trận: Đương nhiên (╰_╯)0.

Diệp Tử không biết tại sao mình lại bị phán rằng cuồng Hà Liễu Triêu Phong. Cậu có một vấn đề muốn hỏi..

Diệp Tử: Cái kia, trước tiên trả lời tôi một câu được không ?

– nhóm này, vì sao chỉ có 5 người ?

Áo Giáp Nhập Trận: …….

Roi Da Khỏa Thân: ……

Nha Nha Nha Nha Nha : ….

Áo Giáp Nhập Trận: …….bởi vì tụi tuôi là fan chân chính. Mau trả lời..

Diệp Tử:…………

– 5 giờ 55 phút ngày 12 tháng 5 năm 93

Áo Giáp Nhập Trận: !

Nha Nha Nha Nha Nha: !

Roi Da Khỏa Thân: !

Tiêu Tiêu: !

Diệp Tử: Làm sao vậy ?

Trong tài liệu viết như vậy a.

Diệp Tử: Không sai mà. 5 giờ 55 phút ngày 12 tháng 5 năm 93

– giới tính nam.

– thích hát, chơi bóng, phối âm.

– từng yêu 3 người.

– tính hướng: yêu người khác phái… ?

Vậy Kiến Phùng Sáp Côn… là con gái sao ? Cậu nhớ là đã từng nghe kịch của người này rồi mà.. là giọng nam trầm đục.. Hay là.. đã từng yêu 3 người khác phái. Hay là.. hình như trong giới võng phối này có cái gọi là .. nữ giả giọng nam .. là vậy sao ….

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

One thought on “Chương 5 – Gặp nhau lúc thời gian yên lặng.

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.