Chương 2 – Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

Untitled | via Tumblr

Chương 2.

Món đồ chơi đầu tiên của Dương Thiếu Quân là chiếc lồng gỗ mà cha hắn tự tay làm, chiếc lồng không mấy lớn, bé độ lòng bàn tay, trong lồng có ba con ve mà hắn bắt từ trên cây xuống. Sau này hắn có bỏ thêm chuồn chuồn và bọ hung vào, đến nay chiếc lồng vẫn vẹn nguyên, nằm trong ngăn kéo ở gian nhà cũ, chỉ có điều không còn mới như trước.

Món đồ chơi đầu tiên của Tô Kiềm là một mô hình máy bay nhập từ Nhật Bản, ở thập niên chín mươi đã có giá vài nghìn tệ, bằng ba tháng lương của người bình thường hồi đấy. Sau này nhà anh chuyển đến căn biệt thự lớn hơn, chiếc máy bay bị anh chơi chán rồi vứt vào thùng rác, được bảo mẫu nhặt về cho con mình chơi.

Lúc Dương Thiếu Quân đi nhà trẻ, hắn mặc chiếc áo len mà mẹ tự tay đan, đi đôi giày cũ của người anh họ. Sau này hắn đi giày của một cậu bạn hàng xóm hơn một hai tuổi, áo len cũng được mẹ sửa lại, miễn cưỡng mặc lên tiểu học.

Lúc Tô Kiềm vào mẫu giáo, quần áo anh mặc đều là hàng mang về từ bên Anh, mỗi ngày thay một bộ, theo thời gian lớn lên, bộ nào mặc rồi sẽ không mặc lại nữa, cuối cùng lại được người hầu cầm về nhà.

Người bạn đầu tiên của Dương Thiếu Quân là quen ở nhà trẻ, ấy là một cô bạn cùng tuổi, mỗi ngày hắn đều lấy kẹo mẹ cho mình đưa cô bé kia, để cô bạn tò tò đi theo hắn, để hai người cùng chơi trò mi nhau. Sau này vào tiểu học, hắn dần quên mất cô bạn ấy.

Người bạn đầu tiên của Tô Kiềm, là con trai đối tác làm ăn của cha. Hai cậu bé ngày nào cũng được đưa đến chơi với nhau, thậm chí còn học chung mẫu giáo và tiểu học. Nhưng từ khi đối tác kia bị phá sản, Tô Kiềm không gặp lại cậu bạn kia nữa, anh cũng chẳng nhớ tới người kia, bởi vì xung quanh anh càng ngày càng có thêm nhiều tiểu thư, thiếu gia nhà khác vây quanh.

– x – 

Dương Thiếu Quân vốn không để ý lời Tô Kiềm nói, hoặc có lẽ hắn vốn không nghe thấy lời anh, bởi lúc bấy giờ hắn vẫn đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Mà cho dù có nghe rõ, hắn cũng chỉ nghĩ đây là một trò đùa mà thôi. Không biết vị đại thiếu gia lại muốn chơi trò gì nữa.

Tô Kiềm rơi vào cơn khủng hoảng trước nay chưa từng có.

Anh không biết miêu tả cảm giác này thế nào, người trước mặt anh vô cùng quen thuộc, anh gặp qua từ lúc hắn đương độ trẻ ranh, so với bây giờ cũng chẳng khác nhiều lắm, hơn nữa, chủ nhân gương mặt này đã nằm bên anh suốt ba tháng trời. Thế mà bây giờ anh lại cảm thấy rất đỗi xa lạ, tựa như mới gặp mặt nhau lần đầu tiên.

Đó không phải là Dương Thiếu Quân! Chỉ là một người giống Dương Thiếu Quân như đúc mà thôi! Tại sao hắn ta lại mạo danh Dương Thiếu Quân và nằm bên cạnh mình? Dương Thiếu Quân thật đã chạy đi đâu rồi?! Rốt cuộc mục đích của người này là gì chứ ?!

Những câu hỏi hiện ra liên tiếp khiến Tô Kiềm có chút khủng hoảng, anh lảo đảo xuống giường, trên người không mặc gì, phía đùi ân ẩn đau, thậm chí anh còn nhìn thấy dấu răng trên bả vai mình, dấu răng của một người đàn ông.

Nếu như vậy, vậy người đè anh cả đêm qua là ai? Kỳ thực đêm qua lúc lên-đỉnh, anh đã mơ hồ cảm thấy không đúng, lúc ấy trong anh như xuất hiện ảo giác, rằng Dương Thiếu Quân kia trở thành một người xa lạ, gương mặt dữ tợn, trên mặt còn có vết sẹo, ánh mắt thì hung ác, hắn gạt chuyện làm-tình sang một bên, coi anh như con rối trên tay mà đùa bỡ. Khi ấy Tô Kiềm không khỏi hoảng sợ, vừa bắn vừa rơi nước mắt, sau đó anh đạp tên ác quỷ kia ra một bên, thậm chí còn đá hắn rơi xuống giường. Đợi đến khi anh bình tĩnh lại, Dương Thiếu Quân đã bò về, tay hắn bóp lấy cổ anh, khóe môi cong lên cười đầy vô lại: “Đại thiếu gia, chơi rất vui sao? Lần đầu thấy anh như vậy đấy!” Rồi cúi xuống lưu lại dấu răng trên bả vai kia.

Vừa nghĩ đến chuyện mình lên giường cùng một người đàn ông xa lạ, dạ dày cuộn lên, buồn nôn muốn chết.

Qua vài phút, Dương Thiếu Quân bị đánh thức, vừa bực mình vừa buồn cười đẩy con dao gọt hoa quả phía trước mặt, đẩy không được liền không kiên nhẫn hỏi: “Này là ý gì ?”

Tô Kiềm cố giữ bình tĩnh: “Cậu là ai ?”

Dương Thiếu Quân hừ một tiếng, lười biếng ngáp: “Chơi trò mất trí nhớ à? Hay gọi là gì đây? Trò chơi tình thú mới ?”

Kia rõ ràng là gương mặt của Dương Thiếu Quân, cũng là khẩu khí bất cần đời của tên ấy. Thế nhưng Tô Kiềm tin chắc đây cũng không phải là Dương Thiếu Quân thật, hắn ta là một tên giả mạo. Anh chắc chắn mình không nhầm, anh cùng tên này dây dưa hơn chục năm, cũng đã ở chung độ ba bốn tháng, dẫu cho tên này giả bộ giống đến đâu, thậm chí còn dùng chuông báo thức mà Dương Thiếu Quân thích nhất, nhưng hắn là giả! Giả! Chắc chắn là giả!

Trông thấy vẻ mặt Tô Kiềm không giống như đang giả vờ, Dương Thiếu Quân thu nụ cười bất cần kia lại, cau mày hỏi: “Anh sao vậy ?”

Một giây kia Tô Kiềm bị phẫn hận khống chế, nắm lấy chuôi dao hướng đến bên ngực Dương Thiếu Quân. Dù sao Dương Thiếu Quân cũng là người có nhiều kinh nghiệm, danh đội trưởng đội cảnh sát cũng đâu phải là danh hão, hắn nghiêng người, bắt lấy cổ tay anh, tay kia dùng sức gỡ, con dao thuận thế rơi xuống đất.

Hắn có chút bực mình: “Anh làm cái quái gì vậy? Mất trí nhớ rồi lên cơn sao ?”

Tô Kiềm nhìn lưỡi dao phản quang, anh không khỏi hoảng hốt, sau đó lập tức bừng tỉnh lại: Anh vừa làm cái gì vậy? Vừa rồi là muốn giết người sao?! Lăn lội thương trường vài chục năm, tới giờ mọi chuyện đâu đều vào đấy, chỉ khi mấy đứa em gặp chuyện anh mới không khống chế được, nhưng một tay cáo già trải đời như anh, sao lại đột nhiên mất lý trí như thế ?

Dương Thiếu Quân đá con dao gọt hoa quả kia ra thật xa, cơn buồn ngủ ban nãy cũng nhanh chóng biến mất, hắn nắm chặt tay Tô Kiềm, nghiêm túc dõi theo anh, chỉ sợ anh lại lên cơn làm trò gì khác.

Tô Kiềm dùng ánh mắt vô thần nhìn hắn, sau đó từ từ trấn tĩnh lại, vẻ mặt có chút phức tạp và ngờ vực: “Cậu. . . Cậu là Dương Thiếu Quân ?”

Dương Thiếu Quân vừa bực mình vừa buồn cười: “Ý anh là gì? Thế anh nghĩ người làm anh cả đêm qua là ai ?”

Tô Kiềm nghiêm túc lắc đầu: “Sao tôi có thể tin cậu được ?”

Dương Thiếu Quân bực mình hất tay anh ra, lớn tiếng mắng: “Đồ thần kinh.” Sau đó hắn nhặt quần áo vương vãi trên đất lên mặc vào, đứng dậy đi ra ngoài.

Đến khi hắn rửa mặt xong quay trở lại, Tô Kiềm vẫn còn ngồi ngẩn ngơ trên giường, khoác lên người anh là chiếc áo ngủ nhàu nhĩ, khác hẳn với dáng vẻ khôn khéo giỏi giang trên thương trường.

Dương Thiếu Quân nhìn anh một lúc, thấy anh như người mất hồn, đành phải đi đến ngồi xổm xuống trước mặt anh, quơ quơ tay: “Này, anh không sao chứ? Đừng nói là vì bị bản nhạc kia kích thích mà thành ra như này nhé?” Tuy miệng nói vậy, nhưng lời hắn nói chẳng có chút áy náy nào, càng không có ý muốn xin lỗi.

Tô Kiềm lặng lẽ nhìn hắn, kiên nhẫn hỏi lại lần nữa. “Làm sao tôi có thể tin cậu thực sự là Dương Thiếu Quân ?”

Dương Thiêu Quân sờ sờ mặt mình, có điểm ngờ vực không tin, chẳng lẽ ngủ dậy xong mặt hắn bị biến dạng rồi sao? Cơ mà lúc nãy đánh răng soi gương, mọi thứ vẫn bình thương mà. Thế rồi hắn dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Tô Kiềm.

Tô Kiềm vẫn kiên trì. “Cho tôi bằng chứng đi.”

Dương Thiếu Quân nhìn anh thật lâu, khẽ cười nhạo một tiếng, đứng lên vỗ vỗ mặt Tô Kiềm: “Đại thiếu gia ơi, em không có hứng thú với trò đùa này đâu.” Nói rồi hắn đi tới nhặt con dao gọt hoa quả trên đất, đặt về đúng vị trí cũ.

Lúc đi đến cửa phòng ngủ, hắn do dự một chút, xong xoay người nhìn Tô Kiềm vẫn đang lặng yên nói. “Này, anh để em thu dọn một chút, sau đó em vào khách phòng ngủ cũng được.”

Tô Kiềm không lên tiếng trả lời.

Dương Thiếu Quân đóng cửa lại, dựa vào cửa đứng một lúc. Hắn nhếch môi cười, lẩm bẩm nói: “Diễn trò gì chứ? A Duy điên rồi, anh cậu ta cũng không bình thường sao?” Lúc nói lời này, nụ cười hắn có chút méo mó, giọng nói cũng pha lẫn xót xa.

Sau đó Dương Thiếu Quân xuống lầu ăn bữa sáng, ăn xong thì vào thư phòng lên mạng, cảm thấy hơi mệt mỏi, hắn đành đi đến bên sô pha nằm xuống. Nằm được một phút, nhớ đến cảnh ban nãy Tô Kiềm cầm dao muốn đâm mình, không tự chủ được mà khẽ run, chạy ra khóa cửa thư phòng lại, sau đó mới an tâm nằm xuống ngủ tiếp.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Bộ này dùng phương pháp ghi lại hai sự việc cùng một lúc, một là chuyện xưa của Tô Kiềm và Dương Thiếu Quân, cái còn lại là sau khi Tô Kiềm bị bệnh.

Advertisements

16 thoughts on “Chương 2 – Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

  1. Ta thấy thằng cờ-h-ó nằm trên tra là chịu hết nổi rồi. Nói ta biết có ngược nó không vợi, không có ngược nó lại ta hông chịu nổi nha 😦

    1. Có, ngược ảnh đến cuối truyện luôn.. cơ mà phần lớn mấy bạn đọc đến giữa truyện đều quay sang phe ảnh mới chết =)))

    2. “thằng cờ-h-ó nằm trên tra” ko biết tui có hiểu sai ko khi từ đó cô đang ám chỉ bạn công??? Mới vừa qua chương 2 mà cô đã phán công tra thì có thích đáng ko? tui ko biết khúc giữa và khúc sau như thế nào. Nhưng cái cách tác giả tả hoàn cảnh, thân phận 2 bạn tui thấy phần thiệt nghiêng về phía bạn công hết 99% rồi, lại còn bị bắt iu phải thằng thụ bị điên xém giết mình nữa. Tuy thụ bệnh cần được thông cảm, nhưng cũng đâu có nghĩa phải hành hạ hay ngược bạn công lên bờ xuống ruộng, trong khi mới đầu truyện bạn công có làm ra chuyện gì quá đáng hoặc đâm cha chém mẹ bạn thụ đâu, sao ghét bạn công đến thế???? Chỉ là quan điểm cá nhân, sủng ai là chuyện mỗi người, nhưng cũng đừng vì yêu thích cá thân mà bất chấp hay gạt bỏ đi cái gọi là lương tâm, thiện ác, đạo đức. Là người ta nên biết phân biệt đúng sai.

      1. Tác giả tự nói công tra ngay từ đầu mà. Thụ và công trong bộ này đều rất đáng thương. Mà bạn nói yêu phải “thằng điên” mình thấy hơi quá rồi. Đây là truyện tâm lý học, nhân vật bị bệnh tâm lý, chẳng ai muốn mình mắc bệnh cả. Hãy nghĩ xem vì sao thụ lại bị dồn tới mức bị bệnh tâm lý. Còn lý do công ở bên thụ, ai đọc Tô Duy rồi cũng biết, công vốn chả có ý định tốt gì đâu.

      2. Sủng thụ đến mức bất chấp đạo đức, lương tâm thì ko còn gì để nói.
        Lại còn “yên tâm, ngược công đến cuối truyện” thì tui cạn lời.
        Tui hiểu đam mỹ đa phần là hoang tưởng của mấy bà tác giả với fan tự đặt mình vào nhân vật thụ rồi thích cảm giác tự thẩm ra 1 xô máu cún để sau này được sủng, còn người mình yêu là công thì ngược chết cha nó. Tui hiểu hết, nhưng làm ơn đi, cái gì cũng có giới hạn, nhất là công khai truyện với đông đảo đại chúng thế này thì làm ơn nghĩ đến đạo lý làm người chút.
        Yêu mà chỉ biết nghĩ coi bản thân mình có sướng ko, có bị mất quyền lợi ko, đặt bản thân mình lên trên cái đã, còn thằng mình yêu thì đòi ngược chết cha nó r vui sướng trên nỗi đau của nó, thôi đừng yêu làm gì nữa, tự yêu mình là tốt nhất.
        Còn cái bạn bị bệnh về tâm thần kia, t ko nói nhiều, nhưng trước khi nhắm mắt nhắm mũi bênh nó hãy thử tưởng tượng nếu ng thân trong gđ hoặc chính mình ở bên cạnh 1 đứa tâm thần đi, ko biết nó giết mình lúc nào, lỡ bị nó giết chắc cũng phải thông cảm, nó đáng thương lắm tội nghiệp lắm bla bla…

      3. Tớ nói “yên tâm ngược công tới cuối” vì rõ ràng công bị ngược tới cuối, nhưng cũng xin nói luôn là thụ cũng bị ngược chẳng kém gì công. Cách tớ nói chỉ để trấn an phe sủng thụ, và nhắc lại, tớ là đứa sủng công. Tác giả cũng sủng công (chuyên viết chủ công, thụ sủng công) mà còn nói công tra đấy.

        Bản thân tớ cũng từng bị trầm cảm suốt năm cấp hai sau khi mất người thân, bố tớ bị hoang tưởng ảo thanh đêm nào cũng mơ và tưởng tượng ra bị mình bị người ta chém. (Bố tớ bị chó cắn, tiêm thuốc dại ngày xưa ảnh hưởng tới thần kinh). Cậu có hiểu cảm giác có người thân bị bệnh tâm lý là thế nào không? Tớ từng bị đuổi ra khỏi nhà cả đêm vì có lần bố gặp ảo giác mạnh. Tớ từng bị cách ly khỏi bố cả hè để đợi bố khám tâm lý ổn định lại. Lúc bố tớ tỉnh táo lại đã khóc, đòi ly hôn với mẹ tớ vì sợ mình sẽ tái phát bất cứ lúc nào. Cậu hiểu cảm giác bất lực khi nhìn người thân mình phát bệnh thế nào không? Cậu đã bao giờ ngồi xuống và nói chuyện với người bị bệnh lúc tỉnh táo xem họ nghĩ gì chưa?

        Chẳng ai muốn mình bị bệnh tâm lý, người bị bệnh tâm lý mà tỉnh táo lại cũng chẳng ai muốn giết người. Đi trách một người bị bệnh tâm lý không thể suy nghĩ tỉnh táo, có đáng không?

        Nếu thụ là người bình thường, cậu bảo tớ sủng bất chấp đạo đức, ok tớ chịu. Nhưng cậu đừng quên thụ bị bệnh tâm lý không kiểm soát được hành vi. Đừng quên người bị bệnh tâm thần cũng được pháp luật cân nhắc về hình phạt. Cậu không thấy cách nói chuyện của mình quá cảm tính à?

        Tô Kiềm bắt DTQ ở bên anh ấy chắc, hay là DTQ cố tình tới ở nhà anh ấy để chọc tức, coi anh ấy như thế thân rồi đè anh ấy ra? DTQ tự đâm đầu rồi bẻ cong TK chứ TK bắt DTQ phải yêu mình à, trong khi TK vốn là người ghét đồng tính?

        Mới đọc tới chương 2, chưa hiểu rõ mục đích công ở bên thụ là gì, chưa biết công có yêu thụ hay không, cậu không thấy mình phán xét quá vội vàng à?

  2. Tui chưa đọc Tô Duy nên ko biết cốt truyện kia như thế nào, cái tui nói trong truyện này chỉ vừa qua chương 2 mà bạn kia đã kêu hành hạ nó đi, ngược nó đi. Tui biết thụ mắc Hội chứng Capgras, cái này chỉ là (ảo giác gấp đôi), cứ ko phải bệnh cuồng sát, cô ko thấy thụ cầm dao tính giết công sao???. Xin lỗi vì chưa đọc Tô Duy, nhưng cô cũng đã nói “Thụ và công trong bộ này đều rất đáng thương” thì ta nên công bằng cho cả 2. Chuyện gì cũng có nguyên do, bộ Tô Duy công tra nhưng cũng ko vô lý tới mức đè ngay thụ mà khốn nạn. Thụ đã làm gì chắc mấy cô đọc rồi sẽ rành hơn tui. Nhưng nên nhớ, ko có chuyện gì là “tự nhiên nó như thế” .
    Đan Dương.

  3. Tui chưa đọc Tô Duy nên ko biết cốt truyện kia như thế nào, cái tui nói trong truyện này chỉ vừa qua chương 2 mà bạn kia đã kêu hành hạ nó đi, ngược nó đi. Tui biết thụ mắc Hội chứng Capgras, cái này chỉ là (ảo giác gấp đôi), cứ ko phải bệnh cuồng sát, cô ko thấy thụ cầm dao tính giết công sao???. Xin lỗi vì chưa đọc Tô Duy, nhưng cô cũng đã nói “Thụ và công trong bộ này đều rất đáng thương” thì ta nên công bằng cho cả 2. Chuyện gì cũng có nguyên do, bộ Tô Duy công tra nhưng cũng ko vô lý tới mức đè ngay thụ mà khốn nạn. Thụ đã làm gì chắc mấy cô đọc rồi sẽ rành hơn tui. Nhưng nên nhớ, ko có chuyện gì là “tự nhiên nó như thế” .
    Đan Dương.
    P/s: Nick kia của tui bị trục trặc, nếu cô thấy tui gửi 1 lượt 1 cmt thì làm ơn xóa dùm tui 1 cmt, cảm ơn cô.

    1. Thụ gặp ảo giác, cảm thấy DTQ không phải người quen, cho rằng đấy là người đang giả dạng, cầm dao lên là hành động dựa theo tâm lý bảo vệ bản thân chứ đâu phải đang yên đang lành tự dưng đi giết người. Trước đó thụ cũng bị người khác đe dọa đến tính mạng nên mới gọi cảnh sát là công tới điều tra.

      Nếu bạn đọc truyện tâm lý thì xin hãy đứng trên lập trường tâm lý để hiểu về nhân vật. Cái tôi muốn nhấn mạnh là cách bạn dùng từ “điên” để nói thụ, tương tự như cách bạn nhấn mạnh từ “thằng cờ hó” để nhắc bạn kia vậy.

      Bạn nói “Công bằng cho 2 cả hai”, nếu đã là công bằng sao bạn không đứng trên cả lập trường của Kiềm để nghĩ?

      Bạn có thể đọc ngay phiên ngoại cuối cùng để hiểu bối cảnh truyện sau đó quay lên đọc từ đầu. Khi đó bạn sẽ hiểu vì sao Quân bị coi là tra.

      Có lẽ bạn mới theo nhà tôi nên chưa rõ, cả tôi và tác giả đều có xu hướng sủng công.

  4. Cô quên tui rồi, tui theo nhà cô đã lâu, ngày nào cũng vào để ngóng từng chương Đệ nhất thi thê, cũng đã nc với cô vài lần, vì tại cái tánh lười nên tui ít có cmt để chào hoặc cảm ơn.
    Cô nói cầm dao lên là hành động dựa theo tâm lý bảo vệ bản thân, thụ bị ảo giác cứ tưởng công là 1 ai đó xa lạ. Tui thừa nhận khi ta bị ai đó đe dọa tới tánh mạng thì trong lúc tự vệ ta có thể gây tổn thương hoặc giết người đó mà vẫn vô tội. Nhưng ở đây tui nói “thụ điên” vì ngay từ đầu công đâu có tấn công thụ? thụ có thể cầm dao lên để thủ thế, chứ hà cớ gì lại nhào tới đâm công trong tình trạng công ko đề phòng, nếu công ko đc tập luyện cho những tình huống nguy hiểm thì có phải giờ này công đang nằm dưới 3 tấc đất?? Tui đã nói là tui chưa từng đọc Tô Duy, tui bất bình vì chỉ mới có 2 chương mà đã thấy cái hàng chữ “Ta thấy thằng cờ-h-ó nằm trên tra là chịu hết nổi rồi. Nói ta biết có ngược nó không vợi, không có ngược nó lại ta hông chịu nổi nha😦” của bạn đó quá chói mắt. Có thể khi tui đọc hết tất cả các liệt hệ của truyện thì tui sẽ đồng cảm với bạn thụ, nhưng tui cũng ko thể chỉ vì iu thích 1 nhận vât nào đó mà có thể kêu gọi ngược này hành hạ kia. Mong cô thông cảm, tui đọc truyện mà vào đầu truyện đã gặp mấy bạn sủng thụ bất chất đạo lý rồi hỏi “ngược công ko? công có sạch ko? ngược chết mẹ thằng công đi?” tui cảm thấy mắc cười thôi. Nhân vật chỉ là tưởng tượng, nhưng khi tui đọc tui hay đưa tâm hồn mình hòa cùng nhân vật. Tui chỉ phán xét khi đã đọc hết câu truyện. Ai mà ko từng sai lầm, khi ta biết tha thứ thì người đó có thể trở thành thiên thần. Có gắn thẻ HE thì đã chứng minh bạn công sau này sẽ thay đổi và thụ cũng đã tha thứ.

    1. Tui biết cô có đọc ĐNTT, ý tui là cô không theo tui từ trước ấy.

      Quay trở lại, thiết nghĩ cô nên đọc tiếp để hiểu tâm lý và hành động của thụ hơn. Vấn đề là với căn bệnh tâm lý của thụ, công không tấn công thì thụ vẫn có cảm giác bị đe dọa tới tính mạng. Cô thử đặt mình vào hoàn cảnh nếu một ngày tỉnh dậy cảm thấy thế giới mình đang sống, mọi người xung quanh đều chỉ là đóng giả mà xem, liệu cô có muốn trốn chạy khỏi thế giới đó không? Tất nhiên mỗi người sẽ có cách giải quyết tình huống khác nhau, dù hành động của thụ là ngu ngốc thì vẫn có thể hiểu và thông cảm được. Tất cả hành động thụ làm chỉ là muốn trốn chạy khỏi thế giới đó thôi. Lúc đó thụ không còn ý thức được công là ai thì sao phán đoán đúng sai được.

      Từ “điên” là một từ nhạy cảm, trong trường hợp này rõ ràng là bệnh tâm lý cơ mà, liệu có phải cô hơi nặng lời không.

      Bản thân tui cũng rất dị ứng với những cm phán xét công-thụ, hay những cm sủng một bên quá trớn rồi hỏi công có sạch không,.. Thậm chí có lần vì giải thích cho một nhân vật mà tui phải bật khóc, vì mọi người mắng chửi một bạn thụ quá nhiều, khi mà truyện còn chưa đi được 1/3. Hay như bộ ĐNTT, lúc dân tình mắng xối xả anh Chiến vì đoạn đá Mộc Mộc tui cũng phải đi giải thích rằng hành động của anh Chiến là có lý do, là thông cảm được.

      Thân làm người dịch truyện, nếu không cân bằng và hiểu về nhân vật thì sao có thể truyền tải nội dung một cách đúng nhất cho người đọc hiểu đây?

      Nhưng cô ạ, con người ta cũng như nhân vật trong truyện, mỗi người đều mang trong mình suy nghĩ khác nhau. Có nhiều khi cm mắng chửi là nhất thời, sau này họ sẽ suy nghĩ lại và nhận ra hành động ấy của mình là ngớ ngẩn. Còn nếu họ không thể nhận ra, âu cũng bởi cảm tính đánh mờ lý trí. Những người như vậy đáng thương nhiều hơn vì họ mãi không thể phán xét một cách toàn diện.

      Bạn thụ trong bộ Tô Di và Tô Duy vốn brocon đáng ghét, nhưng qua bộ này sẽ thấy được mặt đáng yêu của bạn. Bạn Quân vốn được khắc họa với hình ảnh cảnh sát lưu manh, nhưng qua bộ này sẽ thấy rõ sự sâu sắc và dịu dàng trong bạn. Chúng ta không nên bàn quá nhiều ở đầu truyện, hãy đọc và từ từ cảm nhận.

  5. Tui biết nếu dùng từ “điên” cho người mất bệnh tâm lý thì có hơi quá đáng, cũng như cô nói ta ko nên phán xét ai đó khi chưa đọc hết câu truyện, tui cmt cũng chỉ bức xúc với từ “thằng cờ-hó” ở Chương 2 của bạn kia thôi. Truyện Tô Duy và truyện này tuy cùng nhân vật cùng bối cảnh, nhưng cốt truyện nó lại khác, truyện kia có thể 2 bạn là kẻ thù, còn truyện này nó chẳng phải đang kể về tình yêu của họ hay sao??? Tui cũng ko muốn tranh luận quá nhiều về 1 câu truyện mà tui chưa đọc hết. Tui chỉ mong mấy bạn đó đừng quá ích kỷ. Đừng đòi hỏi quá nhiều và cũng đừng vì nhân vật mình thích mà có thể chà đạp nhân vật người khác thích. Tui kể cô nghe, nhiều khi tui đi cầu đam mà gặp mấy bạn cầu “ngược công lên bờ xuống ruộng, hành hạ công thừa sống thiếu chết, cầu nhất thụ mà cả trăm công, công phải sạch, còn thụ như cái toilet công cộng cho là đều tất nhiên, hoặc phải sủng thụ lên trời, hay phải để thụ lên bàn thờ thờ mới là thích đáng.” tui khi đó chỉ muốn che mặt thay họ. Haizz… Sở thích cá nhân có ai có quyền phán xét, nhưng cũng đừng đem nhân vật công ra chì chiết, mắng nhiếc thậm tệ chỉ vì bà tg muốn bạn công đó làm thế.
    Sẳn đây tui hỏi cô luôn, truyện “Đệ nhất thi thê” và “Làm giai cong trong truyện BG” bên trung đã hoàn chưa cô? Tui thích 2 bộ này lắm, mong nó đừng bị drop giữa chừng. Truyện cô dịch chuẩn lắm, tại cái tánh lười và ít có ý kiến ý cò nên tui ko thường xuyên cmt để cảm ơn cô. Mong cô thông cảm :))))

    1. Nói chứ hồi mới làm, gặp mấy cm kiểu như công có sạch không, tui chỉ muốn chửi vào mấy người hỏi, từ khi nào một người bị phân làm sạch với chả bẩn, dù công trước đó có lỡ làng có là playboy đi nữa, không phải cái cần nhìn là hiện thực, là cách công đối xử với thụ như nào hay sao ;;____;; May là dạo này rèn được tính kiềm chế chứ hồi xưa đọc nhiều cm bực lắm ;;___;;

      Bộ Thi Thê hoàn hồi tháng 8 rùi cô, còn bộ Giai Cong tác giả vẫn đang sáng tác, tác giả vừa viết xong thế giới mạt thế, đang viết thế giới ABO ;;A;;

  6. Sao cô ko hỏi ngược lại “sóc lọ có đc coi là còn sạch ko” =))) Thật là oải chè đậu với mấy bợn đó :v Thanks cô nhiều vì đã edit truyện hay đến đó. Tui hứa sẽ bớt lười và chăm like và cmt để hỏi thăm cô. :*

  7. Cám ơn chủ nhà đã edit truyện này, lâu nay muốn đọc 1 bộ diễn biến tâm lý tốt mà đào hem ra, hnay mới có ng rec cho ;_;

    Vừa đọc đã ngửi thấy mùi máu chó ở đằng xa… Đầu tiên là tôi thấy khổ thân người bệnh quá, đã bệnh còn bị ngta phán xét :V còn công thì chẳng biết tra hay k tra hay có lý do hay k, nhưng mà nhìn đã biết thần kinh thô, không thích hợp và không có khả năng ứng xử với những ng bệnh ntn, tốt nhất là nên xê ra khỏi người ngta đi kẻo lại có biến…

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.