Chương 126 – Đệ nhất thi thê

 

★ Chương 126 – Cùng ai sinh đứa bé này ra?! ★

Mấy ngày kế đó, Mộ Nhất Phàm như người ở trên mây.

Ngay cả lúc đi tìm vật tư, anh cũng mất tập trung, Hướng Quốc bảo anh đi lấy một cái thùng gạo, anh đi thật, nhưng chỉ cầm cái nắp thùng gạo rồi rời đi, sau đó, ôm cái nắp thùng quay trở lại tòa nhà, ngồi ngẩn người ra trên giường.

Thật ra đây chỉ là một chuyện nhỏ, khiến người ta giận hơn là lúc anh gặp thực vật biến dị, thế mà lại dám phân tâm hi hi ha ha, hơn nữa lại còn đột nhiên bổ nhào về phía thực vật biến dị.

Nếu không nhờ có Tôn Tử Hào nhanh tay nhanh mắt, nói không chừng anh đã bị thực vật biến dị gây thương tích rồi.

Tôn Tử Hào tức giận thiếu điều cầm súng lên bắn một phát vào đầu Mộ Nhất Phàm: “Mộ Nhất Phàm, anh muốn chết thì chết xa xa một chút, đừng gây chuyện khi ở trong đội của tôi, tôi không biết quay về ăn nói với lão đại thế nào đâu.”

Mộ Nhất Phàm lấy lại tinh thần, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, sau này tuyệt đối sẽ không như vậy nữa.”

Tôn Tử Hào thấy vẻ mặt áy náy, bộ dạng cũng vô cùng thành khẩn, thậm chí trong mắt còn có chút tự trách của anh, thành thử không tức nổi nữa.

“Thôi bỏ đi, lần sau anh cẩn thận một chút, với cả, anh nhớ kỹ cho tôi, lúc đi tìm vật tư tuyệt đối không được lơ đãng mất tập trung, nếu cứ mất tập trung như vậy, đến mạng cũng chẳng còn đâu, lần này tôi có thể cứu anh, chứ lần sau chưa chắc anh đã may mắn mà được cứu như vậy.”

“Ừ, tôi biết rồi.”

Mộ Nhất Phàm gật lấy gật để, sau đó, đáy mắt lóe lên tia nghi hoặc.

Tuy ban nãy anh mất tập trung, nhưng anh rất rõ thực vật biến dị đang tấn công đội họ, khi đó đột nhiên có người đẩy anh một cái, nên mới khiến anh bổ nhào về phía thực vật biến dị.

Đương nhiên, cũng có thể trong lúc những người khác tránh né, không cẩn thận đụng phải anh.

“Anh Mộ, anh không sao chứ?”

Mộ Nhất Phàm lấy lại tinh thần, thấy Trương Lạc lo lắng nhìn mình, vội nói: “Không sao, không sao đâu.”

Tôn Tử Hào thấy thực vật biến dị hôm nay hết sức hung mãnh, không thể là gì hơn là hô to: “Cả đội rút.”

“Vâng!” Mọi người mang theo một ít vật tư lên xe tải.

Sau khi về tòa nhà ở tiểu khu, Tôn Tử Hào lập tức đi tìm Chiến Bắc Thiên, vừa thấy hắn liền nói: “Lão đại, em kiến nghị mấy ngày này không nên để Mộ Nhất Phàm đi làm nhiệm vụ thì hơn.”

Chiến Bắc Thiên đang bàn bạc công chuyện với Mao Vũ, vừa nghe thấy chuyện có liên quan tới Mộ Nhất Phàm, liền dừng bàn bạc lại, chau mày hỏi: “Sao vậy?”

“Mấy ngày hôm nay anh ta cứ lơ đãng thế nào ấy, bảo anh ta đi lấy thùng đựng nước, anh ta lại cầm một cái cốc của người ta về, em đưa cho anh ta một cái túi, bảo anh ta bỏ những thực phẩm có thể ăn được vào đấy, nhưng cuối cùng anh ta chỉ cầm cái túi trống không quay về, vậy thì thôi đi, khiến người ta bực nhất là, lúc đang gặp thực vật biến dị lại phân tâm, nếu không phải em nhanh tay kéo lấy, chắc giờ đã khênh người về rồi.”

Chiến Bắc Thiên nghe nói vậy xong, sắc mặt hết sức khó coi.

Mao Vũ hỏi: “Giờ người đâu rồi? Không làm sao chứ?”

“Không sao, chắc giờ đã lên phòng nghỉ ngơi rồi.”

Lúc này sắc mặt Chiến Bắc Thiên mới dịu đi nhiều, hỏi Tôn Tử Hào: “Gần đây đội cậu huấn luyện thế nào? Lúc gặp tình huống nguy cấp, ứng phó được nhiều không?”

Tôn Tử Hào liền báo cáo tình hình đội mình ra: “Giờ mọi người đã quen với dị năng của mình rồi, cũng đã thích ứng với hoàn cảnh bây giờ, chỉ cần có tiếng động nhẹ hoặc thấy có gì bất ổn, đã có thể nhanh chóng phản ứng, thế nhưng, có một vài người dù sao cũng là người thường, phải rèn luyện thêm mới được.”

Chiến Bắc Thiên gật đầu: “Biểu hiện của Mộ Nhất Phàm thế nào?”

Tôn Tử Hào không nói gì.

Chiến Bắc Thiên chau mày: “Sao không nói gì? Cậu ấy có vấn đề gì không?”

Tôn Tử Hào vội vã lắc đầu: “Không có vấn đề gì, chỉ là không biết lão đại muốn hỏi về biểu hiện phương diện nào của anh ta.”

“Phương diện nào cũng được.”

Tôn Tử Hào có chút lúng túng nói: “Lúc dịch chuyển vật tư anh ta vẫn rất tích cực.”

Chiến Bắc Thiên: “……….”

Mao Vũ lấy làm lạ hỏi: “Anh ta không làm gì, ví dụ như giết tang thi sao?”

“Tôi với Hướng Quốc không để anh ta giết tang thi.” Tôn Tử Hào lí nhí nói.

Mao Vũ: “………..”

Cậu ta có thể hiểu vì sao bọn họ làm vậy, cũng không phải vì lo Mộ Nhất Phàm lại giở thủ đoạn gì.

Chiến Bắc Thiên nói: “Mao Vũ, cậu đi phân phó, bảo những người khác chuẩn bị một chút, hai ngày nữa chúng ta sẽ rời thành K.”

Tôn Tử Hào ngạc nhiên nói: “Nhanh như vậy đã rời thành K? Nhưng mà, người của chúng ta còn chưa huấn luyện tốt mà.”

“Có thể vừa đi vừa đánh tang thi, kiếm vật tư, làm huấn luyện, không nhất thiết phải ở lại thành K, tốt nhất là tầm một tháng sau quay trở về thành B.” Chiến Bắc Thiên nói.

“Vâng.”

Nói rồi Chiến Bắc Thiên hỏi Mao Vũ: “Chuyện tôi sai Ngô Tịnh Hằng và Vu Hòa giám sát Dung Tuyết thế nào rồi?”

Mao Vũ trả lời: “Dạo này cô ta an phận hẳn ra, nhưng mà gần đây có một cô gái trẻ hay tới tìm cô ta, nghe nói là đồng hương, thế nhưng đám Hạ Tiểu Tiểu lại nói chưa từng gặp cô gái trẻ tuổi kia bao giờ.”

“Nhóm Ngô Tịnh Hằng có thể điều tra ra cô gái kia là ai không?”

“Điều tra rồi ạ, là một người bình thường, không có điểm gì khả nghi, mỗi lần tới tìm Dung Tuyết đều mang hoa quả hoặc đồ ăn vặt cho Dung Tuyết.”

Chiến Bắc Thiên chau mày: “Tiếp tục giám sát đi.”

“Vâng, giờ em đi báo cho những người khác, bảo mọi người chuẩn bị rời đi.”

“Ừ.”

Mao Vũ và Tôn Tử Hào đi rồi, Chiến Bắc Thiên cũng đứng dậy rời khỏi đại sảnh, đi về phòng tìm Mộ Nhất Phàm.

Mộ Nhất Phàm đang buồn chán ngồi trên giường chơi đồ chơi trí tuệ, thấy Chiến Bắc Thiên quay về, liền cao hứng vẫy tay về phía Chiến Bắc Thiên, muốn hắn giúp xem lắp ráp món đồ chơi trí tuệ này thế nào.

Chiến Bắc Thiên nhìn anh khôi phục lại vẻ bình thường, cuối cùng trái tim cũng yên tâm trở lại, vốn hắn muốn quở trách anh về hành vi lơ đãng ngày hôm nay, nhưng vừa nhìn thấy nụ cười tươi rói của anh, liền ném chuyện này ra sau đầu.

“Chiến Bắc Thiên, khi nào thì chúng ta rời thành K?” Sau khi lắp đồ chơi trí tuệ xong, Mộ Nhất Phàm hỏi như vậy.

Chiến Bắc Thiên nhìn anh: “Sao đột nhiên lại hỏi cái này?”

“Tôi muốn mau mau về thành B, về gặp bố tôi.” Nói tới đây, Mộ Nhất Phàm bật cười ha hả: “Tôi muốn dắt cháu trai về dọa ông ấy.”

Chiến Bắc Thiên bị nụ cười của anh ảnh hưởng, khóe miệng cũng cong lên: “Nếu bố cậu hỏi, sao thằng bé không giống cậu, cậu định trả lời thế nào đây? Bố cậu cũng từng gặp tôi rồi, ông ấy vừa nhìn thằng bé liền biết không phải của cậu.”

Mộ Nhất Phàm khó xử, suy nghĩ một chút, bèn nói: “Anh nói xem trước khi nói cho ông ấy chuyện cháu trai, tôi có nên cho ông ấy uống thuốc hạ huyết áp không?”

Nói thật là, anh rất lo nếu nói bé con là do chính anh sinh ra, bố anh sẽ không chịu đựng được.

Nhất thời Chiến Bắc Thiên bị anh làm cho dở khóc dở cười.

Mộ Nhất Phàm tức giận lườm hắn một cái: “Anh cười cái gì mà cười? Anh tưởng anh thì khá hơn tôi chắc? Anh nên nhớ bố tôi mới khoảng năm mươi, còn chịu được kích thích, còn anh thì sao? Anh còn có ông nội kìa, ông ấy.. chắc cũng phải tám mươi rồi nhở? Anh chắc chắn không cần chuẩn bị một đống thuốc trợ tim chứ?”

Chiến Bắc Thiên tức giận gõ trán anh.

Mộ Nhất Phàm vội vã tránh tay hắn ra, nói: “Chiến Bắc Thiên, tôi nhắc cho anh rõ, nếu anh dám nói Kình Thiên là do anh với người khác sinh ra, ông đây sẽ không tha cho anh!!!”

Mịa nó!

Anh trải qua trăm cay nghìn đắng mang thai gần hai tháng mới sinh được con ra, nếu như thằng bé trở thành con của Chiến Bắc Thiên với người khác, anh không nuốt trôi cơn tức này.

Trong mắt Chiến Bắc Thiên đong đầy ý cười mà nhìn anh: “Vậy cậu muốn tôi nói với ông nội mình, đứa bé này là tôi với ai sinh ra đây?”

“Đương nhiên là với tôi….”

Đột nhiên Mộ Nhất Phàm im bặt lại.

Tuyệt đối không được nói như vậy, nếu chuyện anh sinh con truyền ra ngoài, anh không còn mặt mũi nào để ở lại thành B mất.

Nhưng mà, nếu không nói như vậy, người khác sẽ không tin bé con có quan hệ với anh, dù cho bé con mang họ Mộ, tất cả mọi người cũng sẽ cho rằng là của Chiến Bắc Thiên cùng người khác sinh ra.

Mộ Nhất Phàm vừa nghĩ tới đây, trong lòng liền vô cùng khó chịu.

Chiến Bắc Thiên nhìn anh băn khoăn mếu cả mặt, giơ tay lên xoa xoa đầu anh: “Đừng suy nghĩ nhiều, đợi quay trở lại thành B rồi bàn sau, giờ chúng ta xuống dưới nhà ăn đã.”

Mộ Nhất Phàm thở dài thườn thượt, đứng lên, theo Chiến Bắc Thiên ra khỏi phòng.

Lúc đi xuống tầng sáu, hai người trông thấy Dung Tuyết thân thiết ôm vai Dung Nhan và bà Dung rời khỏi phòng.

Bà Dung vừa nhìn thấy Chiến Bắc Thiên, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn, liền kéo Dung Nhan đi tới: “Chiến thiếu tướng.”

Dung Tuyết đứng phía sau bĩu môi.

Chiến Bắc Thiên trông thấy họ, gật đầu, nhạt giọng nói: “Xuống dưới nhà ăn.”

Vốn bà Dung còn muốn nói gì đó, nhưng thấy Mộ Nhất Phàm cũng ở đây, liền thấy khó xử, không khỏi nhớ tới chuyện con gái út mình làm, cho nên không nói gì nữa, dẫn hai cô con gái xuống dưới nhà.

Xuống đến căn tin, năm người gặp Hướng Quốc từ bên ngoài trở về.

“Lão đại, em có một tin quan trọng cần báo với anh.”

Chiến Bắc Thiên không thể làm gì hơn là kéo Hướng Quốc đi tới góc phòng, đoạn hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Em nghe lão Lý nói, giờ bên ngoài đang đồn ầm lên rằng dị năng giả là bị tang thi giết.”

Chiến Bắc Thiên cau mày lại: “Lão Lý có biết chuyện này do ai truyền ra không?”

“Ông ấy cũng không biết, nói chung là chuyện này đột ngột loan ra.”

Chiến Bắc Thiên thấy càng ngày càng nhiều người vào ăn, bèn nói: “Đợi ăn cơm xong rồi bàn chuyện này sau.”

“Vâng.”

Hai người đi vào căn tin, chuẩn bị lấy cơm ăn, liền thấy đột nhiên Dung Nhan bị một người đụng phải, sau đó một cây bút từ trong túi quần rơi ra.

Dung Tuyết ở phía sau thấy vậy liền nhặt lên: “Chị, đồ của chị rơi ra à? Ơ chị, đây là bút ghi âm mà? Sao chị lại có cái này.”

Cô ta liền ấn nút bấm xuống, sau đó, trong bút ghi âm phát ra giọng một người đàn ông: “Nhất Phàm, có chuyện này mình không biết có nên hỏi cậu hay không.”

Advertisements

12 thoughts on “Chương 126 – Đệ nhất thi thê

  1. Thực ra mới đầu mị vẫn còn có chút thông cảm cho bà Dung Tuyết này, cơ mà hiện tại thì… Để xem Dung Nhan tiếp theo phản ứng thế nào, chứ lại cũng não tàn nữa thì mị cũng lạy, cơ mà chắc nữ chính anh Phàm nghĩ ra không đến mức bánh bèo đâu… nhỉ?

  2. Thôi xong rồi bị lộ rồi cần lắm có ng phá cây bút này đi
    Bên cạnh phàm phàm lại còn thêm bạn Trương Lạc thù hận ngút trời kia kia

どうぞ。。

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s