Chương 215 – Đệ nhất thi thê

★ Chương 215 – Hẹn gặp lại! ★

Dung Đức Minh và Lạc Tĩnh thấy gương mặt Dung Tuyết có vẻ hoảng loạn, bèn đưa mắt nhìn nhau.

Rốt cuộc ai đã tới mà có thể khiến Dung Tuyết sợ hãi như vậy? Lẽ nào là Chiến Bắc Thiên?

Thế nhưng từ lúc gọi điện thoại tới giờ, cùng lắm cũng chỉ được hai mươi phút, sao cậu ta có thể tới nhanh như vậy?

Bọn họ đi ra cửa nhìn, quả nhiên là Chiến Bắc Thiên, khắp người hắn toát ra hàn khí, con ngươi sắc bén nhưng đen lẻm lạnh lùng khiến bọn họ không nhịn được mà rùng mình một cái.

Dung Đức Minh cảm thấy sắp có chuyện không hay, bèn kéo tay Lạc Tĩnh đứng lui sang một bên.

Tuy Dung Tuyết không biết vì sao Chiến Bắc Thiên lại có thể xuất hiện ở đây, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, đôi môi đỏ tươi nhếch lên tạo thành nụ cười tự tin mà đầy lạnh lùng.

Giờ cô đã không còn là cô của trước kia, dị năng hệ hỏa không còn chỉ như cây đuốc chiếu sáng được mình mình, hoặc là ngây thơ tin bất cứ người nào khác.

“Chiến thiếu tướng, mấy tháng không gặp, hy vọng anh vẫn khỏe.”

Lúc Dung Tuyết nói câu này, mái tóc sau lưng như bị gió lớn thổi qua, từng sợi bay phất lên, như những con rắn độc đang vung vẩy giữa không trung.

Dung Đức Minh và Lạc Tĩnh ngạc nhiên trợn to mắt nhìn, dưới tình huống không có gió, thế mà tóc Dung Tuyết vẫn bay phần phật trên không trung.

Lạc Tĩnh lập tức kéo Dung Đức Minh đi vào một gian phòng nhỏ, không vui nhỏ giọng nói: “Cái con xú nha đầu Dung Tuyết này, có dị năng mà không nói cho chúng ta biết, hại chúng ta vất vả ở đây chịu đói, thế mà nó còn không biết đường dùng dị năng đi kiếm ăn về cho chúng ta, dẫn chúng ta rời khỏi cái xóm nghèo này mà tới khu khác tìm nhà cửa khang trang để ở, rốt cuộc nó có để chúng ta vào mắt không?”

Sắc mặt Dung Đức Minh cũng hết sức khó coi.

Nếu ngay từ đầu Dung Tuyết đã nói cho ông biết cô có dị năng, ông đã không phải mất mặt mà đi tới cầu xin mẹ con Dung Nhan, cũng không phải mặt dày mà tới xin Chiến Bắc Thiên nhận họ vào.

Lạc Tĩnh tiếp lời: “Lại nói, không biết nó giấu chúng ta chuyện mình có dị năng là có ý gì, có phải nó sợ chúng ta làm liên lụy tới nó, muốn hưởng phúc một mình, hay là nó vẫn canh cánh trong lòng chuyện lúc mạt thế xảy ra ta không đi tìm nó.”

“Câm miệng.” Dung Đức Minh lạnh lùng quát to.

Lạc Tĩnh lườm ông, không nói gì thêm.

Bên ngoài phòng, Chiến Bắc Thiên cũng không nhiều lời với Dung Tuyết, lập tức dùng dị năng hệ băng, đóng băng tất cả trần nhà, dưới đất, mặt tường, các gian phòng khác lại.

Hắn làm như vậy là để đề phòng Dung Tuyết độn thổ, hoặc là nhảy lên nóc nhà bỏ trốn.

Đồng thời, hắn làm vậy cũng là để mọi người ở đây cảm thấy mát mẻ, tuy rằng mọi người rất thắc mắc không biết vì sao đột nhiên nhà cửa lại kết băng, nhưng đột nhiên băng xuất hiện, khiến mọi người cảm thấy dễ chịu hơn trong tiết trời oi ả này, giống như cả nhà được bật điều hòa.

Thậm chí, có người vì muốn giải khát mà như kẻ điên nằm sấp trên trường liếm băng, hoặc là lấy búa đập băng xuống.

Khiến mọi người vui vẻ nhất là, chỗ băng bị mọi người đập xuống, sẽ tự khôi phục nguyên dạng, giống như lấy mãi mà không hết.

Dung Tuyết nhìn tường băng xung quanh, không để dị năng của Chiến Bắc Thiên vào mắt, lập tức phóng ra dị năng hệ hỏa mà tấn công Chiến Bắc Thiên.

Chiến Bắc Thiên không trốn tránh, chỉ tạo một khiên băng ngăn lại ngọn lửa đỏ tươi như máu.

Khiên băng bị lửa nóng tấn công, chỉ mấy giây ngắn ngủi mà mỏng đi hơn nửa.

Chiến Bắc Thiên nhìn nước chảy tí tách xuống, nheo mắt lại.

Thật không ngờ chỉ trong mấy tháng mà Dung Tuyết thay đổi nhiều như vậy, từ một dị năng giả hệ hỏa, lửa nhỏ xíu chỉ đủ làm đèn chiếu sáng trở thành một người biến dị có thể làm tan chảy băng của hắn.

Hắn lập tức khôi phục nguyên dạng khiên băng, sau đó sử dụng dị năng hệ lôi hỏa tấn công Dung Tuyết.

Dung Tuyết nghe thấy tiếng sấm, sắc mặt lập tức thay đổi, mái tóc mau chóng dài ra, bao lấy xung quanh cô, tạo thành một chiếc kén bảo vệ.

Khoảnh khắc lôi hỏa tấn công tới, phần tóc bao vây bên ngoài cơ thể bị nổ đứt đoạn, rơi xuống dưới đất, tạo thành những cành cây, mái tóc vốn dài trở thành mái tóc ngắn.

Thế nhưng tốc độ tóc dài rất nhanh, trong nháy mắt lại khôi phục nguyên dạng.

Dung Tuyết nhìn cành cây dưới đất, trong lòng cảm thấy năng lực Chiến Bắc Thiên thế mà lại mạnh tới vậy, giờ trong thành B, dị năng giả cấp bốn đếm trên đầu ngón tay, những dị năng giả có thể làm tổn thương được cô, có thể nói là không có.

Thế nhưng Chiến Bắc Thiên lại có thể dễ dàng đánh tan lớp phòng bị của cô, có thể thấy năng lực của hắn cao hơn cô rất nhiều.

Là cô đã khinh địch, không ngờ dị năng của Chiến Bắc Thiên lại thăng cấp nhanh tới vậy, gần như đã tới mức biến thái, hơn nữa, dựa vào uy lực của dị năng, dị năng đã vượt ngoài cấp bốn, thế nhưng Chiến Bắc Thiên vẫn còn chưa xuất toàn lực, nói cách khác, hắn không chỉ dừng ở cấp bốn.

Dung Đức Minh và Lạc Tĩnh trốn trong phòng trông thấy hết tất cả, ngạc nhiên há to miệng.

Lạc Tĩnh hết sức kinh ngạc mà nói: “Đức.. Minh, Tuyết Nhi nhà chúng ta lại lợi hại tới vậy.”

Dung Đức Minh thì thào nói: “Thật may mắn, thật may mắn.”

Thật may là Dung Tuyết không biết chính ông là người báo tin cho Chiến Bắc Thiên, nếu không con gái ông không những không chấp nhận người cha này, rất có thể sau này còn ra tay với ông.

Lạc Tĩnh nhỏ giọng hỏi: “Ông nói xem chúng ta có nên nghĩ cách, trong lúc Chiến thiếu tướng không phát hiện, ngăn cản họ đánh tiếp, cho Tuyết Nhi nhân cơ hội bỏ trốn, để cho nó biết chúng ta quan tâm tới nó không?”

Nói đến đây, bà đắc chí: “Cứ như thế, không phải là một mũi tên trúng hai con nhạn sao, như thế vừa có thể khiến Chiến thiếu tướng tiếp tục đưa nước và lương thực cho chúng ta, vừa có thể khiến Tuyết Nhi tha thứ cho ông lúc mạt thế không phái người đi tìm nó, sau đó nó còn có thể giúp chúng ta đi tìm lương thực.”

Dung Đức Minh cười nhạt: “Nghĩ thì hay đấy, nhưng chưa nói tới chúng ta không có năng lực ngăn cản họ đánh tiếp, nói về Chiến thiếu tướng đi, bà nghĩ Chiến thiếu tướng là người dễ bị lừa như vậy sao? Dù Chiến thiếu tướng có không phát hiện, Tuyết Nhi sẽ thực sự không để ý tới chuyện trước kia sao?”

Dung Tuyết bây giờ không còn là Dung Tuyết của ngày xưa, nói ba câu là có thể gạt cho qua chuyện.

Nếu thật sự làm như Lạc Tĩnh nói, chỉ sợ cuối cùng sẽ trộm gà không thành còn mất nắm gạo.

Đúng lúc này, đột nhiên ‘rầm’ một tiếng, Dung Đức Minh và Lạc Tĩnh quay đầu lại, thấy căn phòng trở nên hỗn loạn, gạch men dưới đất bị nổ trở nên mấp mô lồi lõm.

Lạc Tĩnh sợ hãi vội nắm lấy cánh tay Dung Đức Minh hỏi: “Đức Minh, ông xem mặt Tuyết Nhi xem, đã xảy ra chuyện gì vậy? Thật đáng sợ.”

Dung Đức Minh ngạc nhiên nhìn Dung Tuyết nói không nên lời.

Chiến Bắc Thiên thấy trong mắt Dung Tuyết lóe lên tia sáng xanh, không giống như trước chỉ thử Dung Tuyết nữa, hắn tăng uy lực dị năng, đánh theo thế gọng kìm.

Dị năng của hắn cao cấp hơn Dung Tuyết, hơn nữa hắn rất quen thuộc với dị năng của mình, đến trình độ dày công tu luyện, với năng lực của Dung Tuyết, cô không phải đối thủ của Chiến Bắc Thiên.

Đôi môi của Dung Tuyết dần chuyển sang sắc tím, làn da trắng nõn cũng dần dần biến thành hình dáng như vỏ cây, đôi mắt xanh biếc hung ác không gì sánh bằng, quả thật như biến thân thành một con ác xà.

Ngay cả mái tóc tung bay cũng biến thành những cành mây dài, đánh tan những tảng băng Chiến Bắc Thiên bắn tới.

Lạc Tĩnh trông thấy Dung Tuyết như vậy, suýt chút nữa bị dọa sợ hãi kêu lên thành tiếng, vội dùng tay che miệng lại.

Trời ơi!

Kia là Dung Tuyết thật sao?

Bộ dạng trông thật đáng sợ.

Dung Đức Minh nhanh trí, lập tức kéo Lạc Tĩnh chui ra khỏi góc tường bị lôi hỏa đánh tan.

Bọn họ vừa chui ra, góc tường đã được băng bù lấp.

Dung Đức Minh thở phào, nắm lấy hai tay Lạc Tĩnh, thấp giọng cảnh cáo: “Lạc Tĩnh, bà phải nhớ cho rõ, phải làm như không trông thấy bộ dạng này của Dung Tuyết, đã biết chưa, nếu sau này trông thấy Dung Tuyết, bà cũng phải ra vẻ tự nhiên một chút, hiểu lời tôi nói chưa?”

Lạc Tĩnh sợ hãi gật đầu.

Những người ở trong phòng khác nghe thấy tiếng nổ, cũng đều chạy ra khỏi sân, ngay cả mọi người ở xung quanh cũng bị làm cho kinh động.

“Tiếng nổ lúc ban nãy là sao vậy? Từ đâu vọng tới? Có phải tiếng sét đánh không?”

“Tiếng nổ lớn quá, tôi còn tưởng động đất.”

“Có phải dị năng giả đang đánh nhau không, nếu không sao khắp nhà chúng ta đều đóng băng, trở thành phòng băng?”

Trong phòng, Chiến Bắc Thiên thấy Dung Tuyết muốn bỏ chạy, lập tức sử dụng chiêu ‘sự thịnh nộ của sấm sét’, đánh Dung Tuyết vừa dùng cành mây để trói mình cho quỳ xuống đất không ngóc đầu lên nổi.

Dung Tuyết yếu ớt lộ vẻ mặt không cam lòng, đôi mắt xanh phẫn nộ trợn trừng nhìn Chiến Bắc Thiên, cô há miệng ra, dường như muốn nói gì đó, nhưng cổ họng bị mũi dao bằng băng của Chiến Bắc Thien đâm xuyên qua.

“A!” Dung Tuyết kêu thảm lên, đau đến mức cô ôm họng lăn lộn dưới đất.

Chiến Bắc Thiên lạnh lùng nhìn chòng chọc người dưới đất, giơ quả cầu lôi hỏa trong lòng bàn tay lên, lạnh lùng nói: “Hẹn gặp lại.”

Hắn lập tức vung tay xuống, tấn công về phía Dung Tuyết nằm dưới đất.

Mắt thấy sắp đánh trúng người Dung Tuyết, bên ngoài đột nhiên truyền tới giọng một người đàn ông: “Lực công kích của dị năng mất đi hiệu lực.”

Advertisements

7 thoughts on “Chương 215 – Đệ nhất thi thê

  1. DESU!!!!!!!!!!!!!!!!!! Đôi cẩu nam nữ!!! Ko thành đôi cũng là cẩu nam nữ !!! Ta đâm ta chém !!!!! X chết tụi bay !! Giết hoài cũng ko xong *khóc*

  2. Tuy tôi ghét Dung Tuyết nhưng đọc chương này, tôi cũng thay nhỏ mà tức điên với con mọe Lạc Anh – lải nhãi, ly gián! Mợ nó!

どうぞ。。

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s