Chương 7 – Hình xăm

★ Chương 7 ★

“Chỉ cần là người em muốn theo đuổi thì không có chuyện không theo đuổi được”

Tiêu Khắc nói anh muốn thử một chút, vậy thì chắc chắn không phải nói chơi.

Lúc còn trẻ tuổi nhiệt huyết cũng không phải anh chưa theo đuổi ai, Tiêu Khắc vốn là người ham vui, một khi theo đuổi thì người ta khó lòng chống đỡ được. Dù sao nhan sắc có đó, dáng người lại đẹp, hồi còn là học sinh anh cũng làm chói mắt rất nhiều người.

Mấy năm qua đúng là anh đã kiềm chế, yên tĩnh hơn. Nhưng không có nghĩa là đó giờ anh chưa từng để ý ai, đó là điều không thể.

Mọi việc đều như vậy, một khi trong lòng đã thông tỏ, thì khí thế bừng bừng sục sôi. Tiêu Khắc quay về càng nghĩ càng cảm thấy có hứng thú với Chu Tội, vậy thì không cần phải kiềm chế nữa.

Tiêu Khắc gọi điện thẳng cho Chu Tội, người bắt máy vẫn là cậu trai đầu trọc Lục Tiểu Bắc. Tiêu Khắc nói: “Tìm Chu Tội, anh là Tiêu Khắc đây.”

Lục Tiểu Bắc ở đầu dây bên kia gọi với ra: “Đại ca! Tiêu Khắc tìm này!”

Một lúc sau Chu Tội tới nghe máy, Tiêu Khắc hỏi hắn: “Nè đây không phải số tư nhân đúng không?”

Chu Tội: “Ừ, số công việc.”

Tiêu Khắc cũng không xoắn xuýt chuyện này, anh vào thẳng vấn đề: “Định khi nào mời tôi uống rượu đây?”

Chu Tội nói: “Cũng được, cậu quyết định đi.”

Tiêu Khắc liền nói: “Thứ sáu tới nhé.”

Chu Tội cười đáp: “Ừ.”

Tiêu Khắc cố ý chọn cuối tuần, hôm sau anh không cần phải đi làm, tối ngủ muộn cũng không sao. Hôm đó Tiêu Khắc cũng mặc đồ rất bảnh chọe, mặc sao cho thật đẹp trai, lại còn vuốt tóc.

Bọn họ vẫn hẹn ở chỗ Tô Trì, Tiêu Khắc chỉ uống rượu ở đây, cũng quen rồi. Anh không lái xe, Chu Tội cũng vậy. Lúc Chu Tội tới Tiêu Khắc đã ngồi ở quầy bar nói chuyện với lão Tô được một lúc. Tiêu Khắc vẫy vẫy tay về phía hắn, cất tiếng gọi: “Ở đây!”

Lão Tô ở bên cạnh hỏi anh: “Hai người đã thành rồi?”

Tiêu Khắc cười nói: “Chưa, em muốn theo đuổi.”

Lão Tô trêu anh: “Đổi khẩu vị rồi à, em trai?”

Tiêu Khắc không lên tiếng, chỉ cười.

Chu Tội đến rồi, lão Tô tự nhiên đi, nhường chỗ cho bọn họ, sợ họ không nói chuyện được. Tiêu Khắc hỏi Chu Tội: “Anh thường tới đây không?”

Chu Tội nói: “Thỉnh thoảng.”

Có rượu vào Tiêu Khắc rất mạnh miệng, sau khi uống ngà ngà rồi Tiêu Khắc hỏi thẳng Chu Tội: “Tới đây hơn nửa đều là gay, anh thì sao?”

Chu Tội không phủ nhận, cụng nhẹ cốc của mình vào cốc trong tay Tiêu Khắc.

Tiêu Khắc cười đến là đẹp trai, anh nhìn Chu Tội nói: “Tôi cũng vậy.”

Chu Tội gật đầu: “Nhìn ra được.”

Chu Tội đưa điếu thuốc lên miệng ngậm, mi mắt cụp xuống, từ góc của Tiêu Khắc nhìn sang trông hắn vô cùng quyến rũ. Bật lửa để trên quầy bar, Tiêu Khắc bắt được trước Chu Tội, anh cầm trong tay, sau đó nhấc cánh tay tới gần điếu thuốc của Chu Tội, rồi bật lửa.

Chu Tội ngậm thuốc nói cảm ơn, giọng ỡm ờ không rõ.

Tiêu Khắc nhìn hắn: “Thế tôi có hứng thú với anh.. anh nhìn ra được rồi à?”

Chu Tội châm thuốc vào lửa, hắn ngước mắt lên nhìn về phía Tiêu Khắc. Lúc Tiêu Khắc nghiêng người về phía trước, cổ áo hơi lệch một chút, có thể thấy đường nét cần cổ và xương quai xanh đẹp đẽ của anh. Chu Tội lại nhìn lên gương mặt anh, hà một hơi thuốc, đoạn nói: “Nhìn ra rồi.”

“Thế thì tốt.” Tiêu Khắc gật gù, không nói thêm nữa. Lần trước Chu Tội đã nói hắn độc thân quen rồi, vậy thì không có suy nghĩ đó, Tiêu Khắc cũng sẽ không nói thẳng ra để hắn từ chối trao cơ hội cho mình. Nói tới đây thì dừng lại, bầu không khí giữa hai người có vẻ ám muội lạ lùng.

Chí ít ở trong quán bar này, hai người họ là một đôi cùng tới cùng về.

Bình thường theo đuổi một người, buổi rượu hôm nay vẫn là Tiêu Khắc mời, như vậy còn có lý do lần sau tìm tới Chu Tội. Nhưng như vậy thì tầm thường quá, đối phương là một người đàn ông còn thành thục hơn cả anh, chứ đâu phải mấy em gái, cứ bám người như vậy sẽ khiến người ta thấy phiền.

Lúc tính tiền Tiêu Khắc thoải mái đứng bên cạnh đợi Chu Tội thanh toán, sau khi hai người ra ngoài Tiêu Khắc nói: “Anh uống được phết đó anh chủ Chu, anh uống còn nhiều hơn em, mà trông rất bình tĩnh.”

Chu Tội: “Nhà chúng tôi ai cũng uống được, sau này đừng uống với tôi nữa, cậu uống không lại được tôi đâu, sẽ thiệt đấy.”

Tiêu Khắc nở nụ cười: “Thế lần sau không uống nữa có được không? Em có hứng thú với anh, đã nói hết ra rồi, không uống rượu nữa em còn có thể tới tìm anh không?”

Tiêu Khắc cười xong liền chau mày, bàn tay lặng lẽ bóp bụng.

Chu Tội nhìn thấy, hỏi anh: “Sao vậy?”

Tiêu Khắc thở dài nói: “Uống rượu đau dạ dày, đúng là không uống được thật, mất hết thể diện của nhà giáo nhân dân rồi.”

“Không uống được thì đừng có uống, lần sau tìm tôi thì tới cửa hàng hoặc gọi điện thoại.” Chu Tội nói.

Tiêu Khắc cười như không cười nhìn hắn: “Lần sau tìm anh vẫn phải gọi số công việc à?”

Chu Tội nhoẻn cười, nhìn Tiêu Khắc, qua vài giây mới nói: “Cũng lắm trò thật.”

Hắn lấy di động trong túi ra, mở khóa rồi đưa cho Tiêu Khắc.

Tiêu Khắc nhận lấy, không chút do dự lưu số điện thoại mình vào, sau đó gọi tới số mình.

Trước khi đi anh nói với Chu Tội: “Anh chủ Chu à, lâu lắm rồi em không theo đuổi ai. Nhưng hồi em còn trẻ ý.. chỉ cần là người em muốn theo đuổi thì không có chuyện không theo đuổi được.”

Chu Tội chau mày.

Tiêu Khắc nói tiếp: “Không thì anh thử mà xem.”

Chu Tội cười cười cốc đầu anh, nói: “Hồi cậu còn trẻ ấy à… Giờ tôi nhìn cậu vẫn như trẻ con thôi.”

Tiêu Khắc lấy thẻ căn cước ra cho Chu Tội nhìn ngày sinh của mình: “Em ba mươi rồi, hàng thật giá chuẩn.”

Một anh chàng đẹp trai thì có chụp ảnh thẻ căn cước vẫn sẽ đẹp như thường. Chu Tội nhìn Tiêu Khắc trên thẻ căn cước non choẹt hơn hẳn so với hiện tại, cười cười không lên tiếng.

Sau khi hai người chào nhau về, Tiêu Khắc ngồi ở ghế sau taxi ôm dạ dày gập người lại. Anh nói đau dạ dày với Chu Tội không phải là giả bộ, thực ra lúc ở trong quán bar anh cũng đã đau tới nỗi đổ mồ hôi, nhưng vẫn làm như không việc gì.

Dạ dày anh yếu từ trước, bởi vậy nên hai năm sau khi chia tay Lâm An rất ít khi anh uống rượu. Nhưng không phải lần nào cũng trúng chiêu, giống như lần trước sinh nhật anh cũng uống không ít, nhưng không thấy đau dạ dày.

Lần này anh đau thật, về đến nhà đôi chân như nhũn ra. Có lẽ do tối anh chưa ăn gì đã uống rượu, dạ dày trống rỗng.

Lần này dạ dày thật sự tác oai tác quái, đau mấy ngày liền, ngày nào Tiêu Khắc cũng phải uống thuốc, sáng tối đều phải ăn cháo dưỡng dạ dày, không dám động vào mấy món cay tanh nhiều dầu mỡ.

Đồng nghiệp tổ bộ môn biết dạ dày anh không tốt, có thầy giáo còn đưa một bánh quy Hầu Cô cho anh, nói để anh chăm sóc dạ dày. Tiêu Khắc dở khóc dở cười, cảm giác mình như bị nhập thành Tiêu Đại Ngọc.

Anh chụp ảnh hộp bánh quy, gửi tới số tư nhân của Chu Tội. Phía dưới còn viết: Lần tới thực sự không uống nữa, uống thành Tiêu Đại Ngọc rồi.

Hai tin nhắn như đá chìm xuống biển, căn bản không nhận được hồi đáp.

Tiêu Khắc đoán Chu Tội không trả lời mình, mấy anh trai lớn tuổi đâu dễ tán như vậy. Nhưng không sao, anh cũng không hy vọng hắn sẽ trả lời.

Giờ ngay cả đi dạy anh cũng phải mang nước theo, khát thì uống nước ấm. Cũng may mà thời tiết dần mát hơn, không còn oi nóng như quãng thời gian trước, nếu không dù anh có khát cũng không uống nước ấm này.

Cậu bé lớp trưởng lần trước còn chủ động đi tới rót nước ấm cho anh, Tiêu Khắc nói: “Cảm ơn nhé.”

“Có gì đâu ạ.” Lớp trưởng dựa vào bàn giáo viên nói chuyện với anh, “Thầy còn trẻ mà sao cứ như mấy ông cụ vậy, còn bị đau dạ dày nữa à?”

“Chỉ người già mới được đau dạ dày thôi à?” Tiêu Khắc bật cười, “Tôi bị đau dạ dày từ hồi trung học rồi.”

“Thế thì thầy có nguồn bệnh rồi, bệnh cũ càng khó chữa.” Lớp trưởng nói, “Hay là em giới thiệu bác sĩ Trung y cho Tiêu soái nhé, người nhà em mà, để bác ấy chữa cho thầy.”

“Nói sau đi, tôi không thích uống thuốc Đông y lắm, đắng quá.” Tiêu Khắc nói.

Lớp trưởng bảo: “Sao thầy cứ như trẻ con vậy.”

Tiêu Khắc liếc mắt nhìn cậu ta, nói: “Lau bảng giúp tôi đi.”

Làm thầy giáo trẻ như Tiêu Khắc không tốt ở chỗ ấy, sinh viên luôn cảm thấy gần gũi với anh, Tiêu Khắc lại không muốn lúc nào cũng ra vẻ ta đây là thầy giáo, nên giữa sinh viên và anh thường không có khoảng cách, không giống thầy giáo và sinh viên.

Do thiên hướng tình dục của bản thân, nên dù là nam sinh hay nữ sinh Tiêu Khắc đều không muốn quá gần gũi, để tránh gây nghi ngờ. Không để một ngày nào đó người khác biết được tính hướng của anh rồi, quan hệ thầy trò vốn rất hài hòa bình thường lại bị nhiều người nghĩ không hay.

Về điểm này Tiêu Khắc vẫn rất an tâm với bản thân, đúng là ở trường đại học có không ít nam sinh, nhưng từ đầu anh chỉ thích những người hơn tuổi mình, xưa giờ không có hứng thú với người nhỏ tuổi hơn.

Nghĩ tới đây Tiêu Khắc không khỏi nghĩ tới Chu Tội, sau lần uống rượu trước anh không gọi điện thoại lại, hai tin nhắn trước đó gửi chính là lần đầu tiên liên lạc.

Phương Kỳ Diệu hỏi anh trên wechat: Theo đuổi tới đâu rồi hả thầy Tiêu?

Tiêu Khắc: Sao cậu hóng hớt như mấy bà thím thế.

Đại động vật Kỳ Diệu: Nhóc trọc kêu em tuần này đi dặm lại màu, anh có đi cùng không?

Tiêu Khắc: Hôm nào vậy?

Đại động vật Kỳ Diệu: Chủ nhật nhé.

Tiêu Khắc: Đi.

Tiêu Khắc nhất định sẽ đi, nếu không anh cũng phải suy nghĩ xem nên liên lạc với Chu Tội thế nào. Đã nói là muốn theo đuổi rồi, cứ chờ đợi trong vô vọng như vậy cũng không được.

Buổi tối thứ sáu Tiêu Khắc quay trở về nhà một chuyến, anh ở nhà một đêm, tới buổi chiều thứ bảy mới về. Bác sĩ Từ nói Lâm An đã mang hết đồ đạc còn lại đi, mang đi hết sạch, giờ trong nhà không còn thứ gì cả.

Tiêu Khắc nói: “Cảm ơn mẹ.”

“Không cần, mẹ biết rõ tính anh mà. Trước đó mẹ không biết rốt cuộc giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì, nếu không mẹ đã dọn trước rồi.” Mẹ nhìn Tiêu Khắc, thở dài: “Tiểu Lâm kể rồi, hai đứa chia tay là vì nó.”

Tiêu Khắc lắc đầu: “Không quan trọng, cũng không đáng kể, quá khứ chính là quá khứ.”

Trước đây anh và Lâm An từng ở nhà ba mẹ anh một thời gian, khi đó ống sưởi ở căn nhà hiện tại của Tiêu Khắc có vấn đề, cần sửa mất một tuần. Nhưng sửa xong rồi nhà vẫn lạnh, mùa đông năm ấy họ ở nhà ba mẹ anh.

“Sau này có chuyện gì thì đừng giấu người nhà nữa, anh không nói thì ba mẹ chỉ biết lo lắng, dù anh thế nào thì mẹ và ba anh cũng không trách anh đâu, anh biết mà.” Mẹ gọt một quả táo cho Tiêu Khắc, đặt vào tay anh.

Tiêu Khắc nghẹn ngào nửa buổi không nói nên lời, liền cười hì hì ăn táo. Mãi đến khi ăn hết chỗ táo rồi, anh mới ôm chầm lấy mẹ, vỗ vỗ tấm lưng mẹ, đoạn nói: “Con chỉ sợ ba mẹ giận theo, chứ không có ý định giấu ba mẹ đâu.”

Mẹ cũng xoa xoa lưng Tiêu Khắc, hiếm khi nào dịu giọng nói: “Mẹ chỉ có một đứa con trai, chỉ cần anh vui là được rồi.”

“Dạ.” Tiêu Khắc gật gật đầu, buông mẹ ra, “Thế thì con kể một chuyện vui nhé mẹ.”

“Chuyện vui gì cơ?”

Tiêu Khắc nở nụ cười, nháy mắt với mẹ: “Con có tân hoan rồi.”


M: Mình xin được phép giữ nguyên từ “Tân hoan” nhé, vì sau này bạn Tiêu hay nhắc tới từ này, với cả mình thấy dịch hẳn ra thì nghe không đáng yêu bằng nên để vậy luôn ha XD

Advertisements

5 thoughts on “Chương 7 – Hình xăm

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s