Chương 8 – Hình xăm

★ Chương 8 ★

“Đừng lãng phí thời gian nữa, anh đừng chơi nữa, thật đấy!”

Tân hoan của Tiêu Khắc thực sự rất ngầu, anh đã đoán trước mình sẽ phải đi một chặng đường rất dài. Nhưng thầy Tiêu không sợ hãi một chút nào, loại chuyện này càng đánh càng hăng.

Chủ nhật anh tới cửa tiệm mà không nói trước với Chu Tội, dù sao thì anh đi cùng Phương Kỳ Diệu, có lý do chính đáng như vậy. Lúc họ tới ở sảnh ngoài không có ai, em gái lần trước không có mặt ở đó. Ở sảnh trong cũng chỉ có Lục Tiểu Bắc đang chơi game, chat voice với bạn mình.

“Đậu! Phía sau tao có người! Ba mươi lăm độ ba mươi lăm độ! Nhanh lên một chút!”

“Đậu xanh giỏi vãi, nãy sợ chết khiếp!”

“Im đê, mau đỡ trẫm dậy.”

Phương Kỳ Diệu đi tới, Lục Tiểu Bắc đang đeo tai nghe nên không nghe thấy tiếng bước chân. Phương Kỳ Diệu đè một góc điện thoại lên gáy cậu ta, thấp giọng nói: “Cướp đây, không được quay đầu lại.”

“Cướp cái con ciu!” Lục Tiểu Bắc vốn chẳng coi đây là chuyện to tát, tháo tai nghe xuống quay đầu nhìn lại, trông thấy Phương Kỳ Diệu và Tiêu Khắc, liền cất tiếng chào: “Tới rồi đó à?”

“Ừ, cậu cứ chơi đi, không vội.” Phương Kỳ Diệu nói.

“Thế hai anh qua bên kia ngồi đợi một lát, tôi xong ngay đây. Hôm nay trong tiệm không có em gái, lát nữa tôi pha cafe cho hai anh.” Lục Tiểu Bắc nói xong cũng quay đầu lại tiếp tục chơi game, Tiêu Khắc nhìn quanh một vòng, không thấy Chu Tội.

Anh đi tới hỏi Lục Tiểu Bắc: “Chu Tội không ở đây à?”

Lục Tiểu Bắc nhân lúc rảnh ngước đầu lên nhìn anh, chỉ chỉ về phía trên đầu: “Trên tầng có vài phòng, anh lên gọi xem anh ấy ở phòng nào.”

Tốc độ nói của cậu ta vẫn nhanh như vậy, nhưng Tiêu Khắc vẫn nghe được, anh vỗ vỗ vai Lục Tiểu Bắc, nói: “Cảm ơn nhé, cậu chơi đi.”

Tiêu Khắc bước lên cầu thang xi măng để đi lên tầng. Phong cách chủ đạo ở nơi này là xi măng và đá, trông rất nguyên sơ, lại thêm những món đồ trang trí trên tường và dụng cụ xăm, thoạt trông càng lạnh như băng, nhưng lại rất ngầu.

Trên tầng là một phòng xăm với diện tích rất lớn, ở đó đặt mấy chiếc ghế, thiết bị xăm trổ nhiều hơn hẳn so với tầng dưới, có nguyên một giá đựng đủ loại màu xăm.

Ở đó còn có mấy gian phòng nhỏ, Tiêu Khắc vốn chẳng cần phải gọi, bởi vì cửa phòng không đóng, anh đã nhìn thấy Chu Tội.

Đó là một phòng vẽ tranh, dưới đất có đặt mấy giá vẽ, trên tường treo rất nhiều bức tranh. Trên mặt bàn là họa cụ, được sắp xếp rất ngay ngắn.

Chu Tội ngồi khoanh chân dưới đất, đưa lưng về phía cửa, bảng vẽ đặt trên đùi. Bởi tư thế cúi đầu mà sống lưng hắn hơi cong, đường nét cơ bắp cũng lộ ra. Cơ thể người này lúc nào cũng toát lên cảm giác mạnh mẽ rắn rỏi, Tiêu Khắc thích mê.

Hắn nghe thấy tiếng bước chân quay đầu nhìn lại, lúc trông thấy Tiêu Khắc ánh mắt có vẻ ngạc nhiên.

Tiêu Khắc nhướn nhướn mày: “Chào buổi sáng, anh chủ Chu.”

“Chào.” Chu Tội lên tiếng chào hỏi, miệng còn ngậm đuôi bút, lúc này hắn lấy bút xuống, cũng đặt bức tranh trong tay xuống, một tay chống đất lấy lực, đứng dậy.

“Anh cứ vẽ đi, không cần phải để ý tới em đâu.” Tiêu Khắc đứng ngoài cửa còn chưa tiến vào, ánh mắt dừng trên từng giá vẽ một, thực ra gà mờ như anh xem tranh nào hiểu gì đâu, nhưng anh cảm thấy rung động, có thể cảm nhận được sức mạnh bên trong bức tranh. Trong đó phần lớn là quốc họa, một vài bức tranh thủy mặc trong đó mang theo chút sắc thái ôn hòa, điều hòa sự trang trọng nghiêm túc. Còn có vài bức tranh sơn dầu và màu nước, cũng có những bức tranh phác thảo và chì, nhưng không nhiều.

“Anh vẽ hết à?” Tiêu Khắc hỏi hắn.

Chu Tội nói: “Đa số thôi, cũng có vài bức của người khác.”

“Chữ cũng là anh viết à?” Tiêu Khắc chỉ xuống hai bức chữ treo trên tường, thực ra không cần Chu Tội trả lời anh cũng đoán được là chữ của người này. Không biết vì sao, anh cảm thấy như nó được viết từ tay hắn. Cảm giác phóng khoáng mạnh mẽ kia rất gần gũi với người này.

Chu Tội gật gật đầu: “Ừ, viết linh tinh.”

Tiêu Khắc nhìn căn phòng tranh này, đột nhiên cảm thấy ấn tượng về Chu Tội trong lòng anh có phần khác với trước đây. Cụ thể khác ở đâu anh không nói rõ được, nhưng vẫn có chút biến hóa nho nhỏ. Tầm mắt anh dừng trên bức họa Chu Tội vừa vẽ, là một bức linh hầu vẽ bằng bút chì, ánh mắt nó sắc lẻm, hàm răng cũng rất nhọn, tư thế như đang ẩn núp. Nhìn sang bên cạnh có một con khỉ hung ác như muốn nhảy ra khỏi trang giấy.

“Đẹp quá.” Ánh mắt Tiêu Khắc vẫn còn dừng trên bức vẽ kia, mãi đến khi Chu Tội đi tới cầm bảng vẽ lên.

Chu Tội lấy điện thoại chụp ảnh lại, sau đó lấy xuống cuộn thành ống đưa cho Tiêu Khắc: “Cho cậu đấy.”

Tiêu Khắc ngẩn ra: “Tùy ý như vậy à?”

“Ừ, hình người khác đặt, tôi thử một chút.”

“Xăm xong nó như vậy à?” Tiêu Khắc mở bức vẽ kia ra cẩn thận nhìn lại, chỉ nhìn qua bức vẽ thôi anh cũng cảm thấy anh chàng Chu Tội này thật sự rất ngầu.

“Chắc chắn không, sẽ khác đấy.” Chu Tội không để ý nói, “Bức này còn chưa lên màu, chỉ vẽ phác đơn giản thôi, hơn nữa da và giấy cũng khác nhau, hai cảm giác khác biệt.”

“Ừ, hiệu quả còn tốt hơn so với hiện tại à?” Tiêu Khắc hỏi.

Chu Tội gật đầu: “Sẽ như vậy.”

“Ngầu,” Tiêu Khắc nhìn Chu Tội, giơ ngón cái lên lặp lại một lần nữa, “Ngầu thật.”

Chu Tội mang theo ý cười, hỏi anh: “Muốn xăm một hình không?”

“Không đâu,” Tiêu Khắc lắc đầu, “Sợ đau.”

Chu Tội gật đầu nói, “Tôi cũng sợ.”

Ở giữa là phòng xăm, còn hai bên là phòng ngủ đơn giản và phòng vẽ. Chu Tội thu dọn họa cụ, Tiêu Khắc không ra ngoài, mà dựa vào thành cửa, hai người câu được câu chăng nói chuyện với nhau. Cả hai đều không phải người hoạt ngôn, nhưng bầu không khí vẫn ổn, không quá nhạt nhẽo.

Nói chuyện rồi Tiêu Khắc mới biết hóa ra trong cửa tiệm không chỉ có hai thợ xăm, còn có năm thợ nữa, chỉ là không phải ngày nào cũng ở đây, thường chỉ có hắn và Lục Tiểu Bắc ở. Lục Tiểu Bắc là đồ đệ của Chu Tội, hắn cũng chỉ có một đồ đệ này thôi, đã theo hắn rất lâu rồi.

Chu Tội lấy một hộp sữa bò cho Tiêu Khắc, cắm ống hút rồi đưa cho anh. Tiêu Khắc nhận lấy, nhất thời không nghĩ ra chuyện gì. Vẫn là Chu Tội chủ động hỏi anh: “Sao nay lại tới?”

“Bạn em đi dặm lại màu, em tới cùng cậu ấy.” Tiêu Khắc nhìn Chu Tội, suy nghĩ một chút lại bồi thêm một câu, “Dù sao thì em cũng đã nói muốn theo đuổi anh rồi, không hành động gì đúng là không còn gì để nói.”

Chu Tội không kiềm được, bật cười một tiếng: “Đừng nháo nữa, nhà giáo nhân dân.”

“Không nháo thật mà.” Vẻ mặt Tiêu Khắc vẫn rất nghiêm túc, hỏi Chu Tội, “Sao anh không trả lời tin nhắn của em?”

Chu Tội nói: “Không thấy.”

“Lừa nhau à? Anh chủ Chu.”

“Lừa làm gì, tôi không đọc tin nhắn, tin nhắn chưa đọc đã đạt tới mức tối đa, không thông báo nữa.” Chu Tội lấy điện thoại ra mở khóa, ấn trên màn hình mấy cái, sau đó hỏi Tiêu Khắc, “Cậu sao vậy?”

“Anh không đọc thật à?” Tiêu Khắc có phần không thể tin.

“Việc gì phải lừa cậu.” Chu Tội hờ hững nói.

Tiêu Khắc liếc nhìn hắn: “Thế nếu anh đọc rồi thì sao? Có trả lời không?”

Chu Tội nói: “Không biết.”

Tiêu Khắc đoán thực ra có thấy cũng sẽ không trả lời, nhưng với anh mà nói, chuyện này không đáng kể. Ba mươi rồi, chẳng còn phải thằng nhóc mười bảy mười tám tuổi, cả ngày xoắn xuýt mấy chuyện vặt vãnh này. Tiêu Khắc nói: “Anh chủ Chu à, mình add wechat đi.”

Chu Tội không từ chối, vẫn cứ ném di động cho anh tự làm. Tiêu Khắc nghĩ bụng, nhìn bộ dạng mỗi lần hắn ném điện thoại là biết hắn độc thân, trong điện thoại không có thứ gì sợ người ngoài nhìn thấy.

Sau đó Tiêu Khắc cũng không nán lại lâu mà đi luôn, Phương Kỳ Diệu ở bên kia dặm lại màu rất nhanh, lúc Tiêu Khắc đi xuống cậu ta đã khom lưng đứng trước máy tính của Lục Tiểu Bắc, hai người cùng chat voice.

Tiêu Khắc vỗ vỗ cậu ta: “Đi thôi.”

“Nhanh thế à?” Phương Kỳ Diệu ngạc nhiên ra mặt, “Em còn đinh ninh chưa tới hai thì cũng ba giờ chứ? Hai người ai tới vậy? Sao không kéo dài được à.”

Tiêu Khắc phải mất một lúc mới biết Phương Kỳ Diệu đang nói chuyện quỷ quái gì, Tiêu Khắc đạp cậu ta một cái, chưa kịp nói gì, Lục Tiểu Bắc ở bên cạnh đã nói, “Thế thì chắc chắn không phải đại ca em.”

“Cậu cũng im luôn đi.” Trong lòng Tiêu Khắc nói thực ra tôi cũng muốn có cơ hội được “không kéo dài” đây, nhưng với quan hệ hiện tại, muốn nghiên cứu chuyện kéo dài hay không vẫn còn xa lắm.

Chu Tội vẫn luôn đứng ở phía sau, nghe bọn họ nói vậy cũng không nói gì, Tiêu Khắc cũng có phần lúng túng, anh quay đầu lại nói với Chu Tội: “Đi nhé.”

“Ừ.” Chu Tội đáp một tiếng.

Tiêu Khắc cũng không để ý xem Phương Kỳ Diệu đã chơi xong hay chưa, kéo áo lôi người này đi. Hôm nay anh đã thu hoạch được rất nhiều rồi, một bức tranh, còn được add wechat nữa.

Hôm đó Tiêu Khắc đăng bức tranh Chu Tội vẽ lên trang cá nhân đến rõ là lộ liễu. Phía dưới có không ít người hỏi anh ai vẽ vậy, nhưng Tiêu Khắc đều không trả lời.

Bởi anh không biết phải hình dung Chu Tội thế nào. Nói là bạn thì ý quá rộng, nói thành những cái khác lại không thích hợp. Anh tìm một khung ảnh để treo bức tranh lên đầu giường, thầm nghĩ mỗi ngày tỉnh dậy và trước khi đi ngủ phải xem mấy lượt, nhưng cuối cùng chẳng được mấy ngày. Con khỉ kia quá hung dữ, có lúc không chuẩn bị tâm lý nhìn qua thấy mà giật mình.

Tiêu Khắc gửi tin nhắn wechat hỏi Chu Tội: Thầy Chu có thể cho một bức tranh khác không?

Lần này Chu Tội có trả lời, chỉ một chữ đơn giản: Được.

Tiêu Khắc nở nụ cười, tiếp tục nhắn: Em chỉ cần anh vẽ thôi, có được không thầy Chu?

Chu Tội trả lời: .

Tiêu Khắc ôm điện thoại, trong lòng thấy mĩ mãn. Con người Chu Tội thoạt nhìn rất lạnh lùng, nhưng càng tiếp xúc càng cảm thấy ở chung với hắn rất thoải mái. Hắn không thích nói chuyện, nhưng cũng không thật sự để bầu không khí quá lạnh nhạt, không đến nỗi quá xa cách. Tiêu Khắc luôn nói hắn rất “cool ngầu”, nhưng không phải không có tình người. Chỉ là rất hờ hững, dường như không để ý tới bất cứ chuyện gì.

Sau đó Tiêu Khắc qua lấy bức tranh mới thật, sáng cuối tuần anh qua đó, lúc anh tới cửa tiệm còn chưa mở. Em gái hôm nọ tới trước, thấy anh thì chủ động chào hỏi, nói chào buổi sáng.

Tiêu Khắc nói: “Anh tới tìm Chu Tội.”

“Nhưng chắc trưa nay anh ấy không tới đâu, khách hàng buổi chiều mới tới, chắc anh ấy cũng không tới sớm đâu. Anh tìm anh ấy có chuyện gì à? Hay là em gọi điện cho anh ấy nhé?” Em gái rót nước cho anh, lấy điện thoại ra định gọi điện thoại.

Tiêu Khắc cản cô bé lại: “Không cần đâu, dù sao anh cũng không có việc gì, đợi anh ấy đến vậy.”

“Thế cũng được, anh ngồi đây hoặc vào trong chờ cũng được, em đi lấy ít tạp chí cho anh nhé.”

Hôm đó Tiêu Khắc thực sự ở cửa tiệm đợi Chu Tội mấy tiếng liền, chín giờ hơn anh tới, mà mãi hai giờ chiều Chu Tội mới qua. Tiêu Khắc vẫn ở sảnh ngoài xem em gái làm móng cho người ta, làm rất đẹp, em gái cười hớn hở nói không thu tiền đâu.

Tiêu Khắc hỏi vì sao không lấy tiền, em gái nói tại vẫn trong giai đoạn luyện tập, không lấy tiền, lại nói tiệm xăm này của lão đại nổi tiếng lắm, nếu làm móng mà thu tiền thì hời to.

Tiêu Khắc hỏi em gái: “Lão đại là Chu Tội à?”

“Vâng ạ.”

“Sao mấy đứa đều gọi anh ấy như vậy,” Tiêu Khắc cười nói, “Nghe nhây quá.”

Em gái cũng cười: “Mới đầu không biết gì gọi theo Lục Tiểu Bắc, sau đó thì quen luôn. Anh ấy ngầu quá, gọi ông chủ, thầy, anh Chu đều thấy không hợp.”

Tiêu Khắc “Ừ” một tiếng.

Em gái cất những món đồ làm móng của mình lại, cất ở dưới quầy đồ, cười hỏi Tiêu Khắc: “Anh không thấy trên người anh ấy có cảm giác như hiệp khách giang hồ à?”

Tiêu Khắc gật đầu: “Ừ.”

Sau đó lại có hai cậu trai nữa tới, cũng là thợ xăm ở đây, họ đều có khách hẹn, từng người từng người làm việc một. Một người trong đó nói rất nhiều, lúc Tiêu Khắc nói chuyện cậu ta đều nói thêm vào.

Cứ chuyện trò như vậy qua cả trưa, buổi trưa Tiêu Khắc còn gọi đồ ăn sang chảnh ăn cùng họ. Lục Tiểu Bắc nói chuyện thẳng tưng quen rồi, ăn xong cậu ta ngồi xổm trên ghế nói với Tiêu Khắc: “Anh à đừng chơi nữa.”

Tiêu Khắc nhíu mày nhìn cậu ta: “Nói gì vậy?”

Lục Tiểu Bắc lắc lắc đầu: “Đừng lãng phí thời gian nữa, anh đừng chơi nữa, thật đấy.”

Tiêu Khắc hỏi: “Trong lòng anh ấy có người khác rồi à?”

Lục Tiểu Bắc không thừa nhận cũng không phủ nhận, nhảy lên ghế chơi game.

Hai giờ chiều Chu Tội tới cùng khách hàng, đây là khách quen. Hắn thấy Tiêu Khắc bèn hỏi: “Tới từ lúc nào vậy?”

Em gái nói: “Còn sớm hơn cả em nữa, còn chưa mở cửa đã tới rồi. Em bảo để em gọi điện cho anh, anh ấy bảo không cần.”

Chu Tội nói với khách hàng: “Đợi tôi một lúc.”

Hắn vẫy tay về phía Tiêu Khắc, hai người đi qua cánh cửa nhỏ, đi về phía phòng vẽ. Hắn hỏi Tiêu Khắc muốn tranh thế nào.

Tiêu Khắc nói: “Tranh anh vẽ là được rồi, ôn hòa một chút, bức Bát Hầu kia dữ quá.”

Chu Tội để anh tự chọn, Tiêu Khắc liếc mắt thấy một bức tranh sơn dầu. Bức tranh kia vẽ sắc trời âm u, lấy màu xám làm chủ đạo, trong tranh vẽ một cái hồ, cây cỏ rậm rạp, khung cảnh đổ nát hoang vu.

“Bức này được không?”

Chu Tội lấy xuống cho anh: “Lấy đi.”

Tiêu Khắc lấy bức tranh kia liền đi luôn, em gái nói đến tối chưa chắc Chu Tội đã xong việc, Tiêu Khắc cũng không nán lại đợi thêm nữa.

Dọc đường về Tiêu Khắc vẫn suy xét lời Lục Tiểu Bắc, cậu ta nói bằng giọng điệu chắc nịch kêu anh đừng chơi nữa.

Đừng chơi nữa? Lời này nghe rất tổn thương người ta. Tiêu Khắc cười cười, nhưng nếu chưa gì anh đã thấy sợ rồi bỏ cuộc, thì đã chẳng phải là anh rồi.


Chữ “thầy” ở Trung không nhất thiết cứ phải giáo viên mới được dùng, mà đôi khi còn dùng từ “thầy” để gọi những người – phần lớn là đàn ông trưởng thành – với sắc thái kính trọng nữa XD.

Advertisements

11 thoughts on “Chương 8 – Hình xăm

      1. Ưng nhất là lúc ổng đợi lâu mà chả kêu ca, lấy dc đồ xong là về luôn chả kể khổ, cực kì like luôn. Hóng mấy pha xử lý đẳng cấp từ thầy

  1. Đìu :)))) tiểu Khắc thiệt là dám yêu quá nha, đời người có được bao nhiêu, thích mà không nói để hối hận bứt rứt chả được mẹ gì

    1. Ờm, thiệt chán đọc kiểu mấy bạn thụ dám yêu mà hong dám nói, suốt ngày tự ti, đọc mà nhiều lúc ức chế muốn nổi bão luôn á=))
      Ít ra cũng phải được như anh Tiêu cùa toi, đẹp trai, tự tin, ngầu lòi=)))

    2. Phải nói tui hâm mộ thầy Tiêu lắm luôn, nâng được thì buông được, xác định được tình cảm rồi thì hết mình với cảm xúc của bản thân, không để mình phải tiếc nuối, tui lọt hố bộ này cũng vì thầy Tiêu nên kéo mọi người lọt cùng, quả nhiên thầy Tiêu không làm ai phải thất vọng cả ;;__;;

      1. Đúng rồi nha, tiêu sái phong khoáng đã yêu thì yêu hết mình, không thể tiếp tục nữa thì buông bỏ, cực ưng luôn nha

  2. lâu lắm mới thấy 1 thụ như Tiêu soái ak, thích thì nhích, cực hâm mộ, ngoài đời đc mấy ai theo đuổi mà không làm người ta cảm thấy phiền như thầy Tiêu đâu, =D

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s