PN 3.1 – Bác sĩ Phó em thầm mến anh!

★ Phiên ngoại 3.1 – Bánh bao nhỏ ★

Lúc phòng thí nghiệm sinh sản gọi tới, Lâm Thiên đang giúp bác sĩ Phó chọn kiểu dáng trang phục, nhà thiết kế thấp giọng nói chuyện với anh.

Lâm Thiên đi ra xa nghe điện thoại, Phó Tinh Hà nghiêng đầu liếc mắt nhìn anh, bởi cách xa quá, nên hắn không nghe thấy Lâm Thiên đang nói gì, nhưng nhìn khẩu hình, không phải đang nói tiếng Trung. Lâm Thiên vừa đi, Phó Tinh Hà cũng lười xem kiểu dáng, tiện tay chỉ: “Cái này đi.”

Nhà thiết kế nói: “Có cần em đo size giúp anh không?” Anh ta nói rồi tiến lên, Phó Tinh Hà lui về phía sau hai bước, vẻ mặt lạnh lùng, “Không cần.”

Nhà thiết kế này không phải người mà Lâm Thiên quen dùng, dường như là học trò của người kia, học thiết kế ở Paris về, từng làm trợ lý giám đốc thiết kế cho Balmain. Mới đầu còn đàng hoàng tử tế, không nhìn Phó Tinh Hà, chỉ liếc nhìn sườn mặt Lâm Thiên mấy lần, kết quả Lâm Thiên vừa đi, người này liền không biến sắc dán tới, dường như coi Phó Tinh Hà là tiểu bạch kiểm mà sếp Lâm bao nuôi, cảm thấy hắn rất quyến rũ.

Lâm Thiên tiếp điện thoại mấy phút liền, trong lúc đó Phó Tinh Hà vẫn giữ bản mặt lạnh tanh.

“Được, vậy tuần sau tôi tới, ngày sinh dự kiến là tuần sau đúng không…” Lâm Thiên cúp máy xong đi tới, phát hiện Phó Tinh Hà đang tỏa ra hơi lạnh, “Anh à, anh chọn xong chưa?” Ánh mắt anh liếc sang chàng thanh niên cao gầy đứng bên cạnh, chàng trai trẻ học thiết kế, kẻ mắt cong vút, âu phục bó sát người, eo thon có thể so với con gái, cách một mét vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa.

“Ừ.” Phó Tinh Hà gật đầu, đưa mắt nhìn anh, hai người đối diện dường như đang trao đổi gì đó, là ngoại ngữ người ngoài không hiểu, nhưng Lâm Thiên hiểu được, bắt đầu tiễn khách, mời nhà thiết kế này rời khỏi đây.

“Mới chọn một bộ, hai người cùng chọn một kiểu à, vẫn chưa đo size mà..”

“Làm cùng một kiểu,” Trước khi đóng cửa lại, Lâm Thiên nở nụ cười không mấy thân thiện, “Xin lỗi, chúng tôi muốn làm chuyện vợ chồng.”

“Rầm ——” Lâm Thiên đóng sập cửa lại.

Nhà thiết kế kia gặp xui xẻo, trước khi tới anh ta đã điều tra, Lâm Thiên rất có tiền, nhưng tiếc là đã kết hôn rồi. Chỉ là cả hai đều là cực phẩm, dáng người đều đỉnh của đỉnh, khiến người ta không nhịn được mà chộn rộn trong lòng. Lúc này, anh ta cảm thấy có thứ gì đó cọ cọ vào chân, cúi đầu xuống thấy là một chú chó, chú chó ngước đầu lên kêu ăng ẳng với anh ta, móng vuốt còn cào lên bắp chân anh ta, cào ra mấy vết máu, anh ta thấp giọng chửi, muốn đạp con chó đi. Nhưng đúng lúc này cánh cửa đột nhiên mở ra, Lâm Thiên khom lưng, bế chó lên, sau đó lại không khách khí đóng sập cửa lại.

“Người gì vậy.. chó và người đức hạnh y nhau!!” Anh ta chửi thề, miệng còn chửi mấy câu tiếng Pháp thô tục.

Trong sân có một người dường như là người làm vườn, như nghe hiểu được anh ta mắng chửi điều gì đó, bước hai, ba bước về phía anh ta. Một người cường tráng không có vẻ gì là giống người làm vườn, bàn tay cầm kéo cắt hoa, một tay túm lấy cổ áo anh ta quăng ra ngoài.

Lâm Thiên thả chó xuống, dạy dỗ: “Không được tùy tiện cào người ta nghe chưa hả,” Anh xoa xoa đầu Hope, “Thưởng em thịt bò khô này.”

Hope nghịch ngợm đuổi theo đuôi mình trước mặt Lâm Thiên, Lâm Thiên cho nó mấy miếng thịt bò khô, còn tiện thể cho nó một củ cà rốt, Hope ôm lấy cà rốt bắt đầu gặm, Lâm Thiên thấy nó chơi một mình không biết trời đất gì, lại một lần nữa gọi điện thoại, nói rõ nhà thiết kế này có vấn đề, đồng thời kêu người ta đi giải quyết, sau đó quay trở về phòng.

Phó Tinh Hà không ở phòng ngủ, Lâm Thiên nhìn quanh một vòng, sau đó đi tới thư phòng. Anh gõ cửa thư phòng, lén lút hé ra một khe nhỏ, trông thấy dường như Phó Tinh Hà đang đọc sách, anh đi tới, ngồi lên đùi hắn, “Bác sĩ Phó, có phải lúc em gọi điện, tên ấy quyến rũ anh không?”

“Không phải quyến rũ anh,” Phó Tinh Hà hơi cúi đầu, tùy ý hạ môi xuống, hôn xuống gáy anh, “Tên ấy muốn chơi hai.”

“Chơi..” Lâm Thiên sặc một lúc, ho sù sụ lên, gương mặt dở khóc dở cười, “Da mặt cũng dày nhỉ.”

“Em còn cười được.” Phó Tinh Hà gia tăng lực hôn, không quá đau đớn, chỉ tê tê ngứa ngứa. Lâm Thiên biết, chỉ e gáy mình lại “vết thương mới chồng lên vết thương cũ” rồi, anh không chịu được, ôm lấy cổ Phó Tinh Hà nói: “Anh yên tâm, em đuổi tên ấy đi rồi, sau này sẽ không gặp lại nữa đâu.”

Mặc dù nói vậy, nhưng bởi Lâm Thiên nói mấy câu với tên có mưu đồ quyến rũ anh, nên Phó Tinh Hà vẫn bất mãn giáo huấn anh trên giường, hung hãn thao túng anh thành đủ bộ dạng, bởi trong lòng Lâm Thiên còn có chuyện chưa nói cho bác sĩ Phó, nên so với bình thường còn ngoan hơn.

Đổi lại là nhà khác, trên giường là nơi giải quyết chiến tranh tốt nhất, nhưng với cặp đôi nhà Lâm Thiên thì không phải như vậy.

Lâm Thiên làm gì cũng không giấu được Phó Tinh Hà, bác sĩ Phó bế anh tắm xong, lấy khăn tắm choàng lên người anh, bế anh trở về giường, “Lâm Tiểu Thiên, có phải em có chuyện gì muốn nói với anh không?”

“Sao anh biết…”

“Có cái gì của em mà anh không biết?” Phó Tinh Hà hờ hững cúi đầu nhìn anh, ánh mắt dường như muốn nói: Xưa giờ trước mặt anh em không có bí mật gì.

“Có phải cú điện thoại buổi chiều hay không?” Phó Tinh Hà chậm chạp lau nước trên người anh, để Lâm Thiên cảm nhận được thủ pháp dịu dàng của hắn, chỉ cần thấy thư thái, Lâm Thiên sẽ thuận theo, mà một khi thuận theo rồi thì chuyện gì cũng đồng ý nói. Anh “ừm” một tiếng bằng giọng mũi, ngại ngùng cúi thấp đầu, “Anh à, em không dám nói cho anh biết.”

Phó Tinh Hà dừng động tác một chút, sau đó làm như không có gì, tiếp tục lau tóc giúp cho Lâm Thiên, chỉ nói một từ: “Nói.”

Lâm Thiên rụt cổ lại, cảm thấy chuyện này.. không thể nói cho bác sĩ Phó, nhưng tên đã lên cung không bắn không được, đứa bé sắp tới ngày sinh dự tính rồi, chuyện này.. anh có muốn giấu cũng không giấu được nữa. Lâm Thiên hạ quyết tâm, bất chấp tất cả mà nhắm mắt lại, “Anh à, anh nghe xong đừng giận nhé, có giận cũng đừng mắng em nhé, nếu không em không nói đâu.” Thi thoảng cũng có lúc anh làm trái ý Phó Tinh Hà, ví dụ như giấu giếm hắn suốt mười tháng, giấu hắn lấy tinh dịch của hắn, đông lạnh đưa ra nước ngoài, làm thụ tinh ống nghiệm. Lâm Thiên từng tưởng tượng ra phản ứng của hắn, nhưng trong lòng anh vẫn rất khẳng định, dù có tức giận nữa, Phó Tinh Hà cũng sẽ không làm gì anh.

Quả nhiên.

“…Không mắng em đâu.” Phó Tinh Hà thở dài, bàn tay càng ngày càng dịu dàng, “Sao anh nỡ mắng em được, em là tổ tông của anh.”

Lâm Thiên xoay người trong lòng hắn, bàn tay vòng lấy eo hắn, quỳ gối trên giường, Phó Tinh Hà đứng bên cạnh giường, Lâm Thiên phải ngước mắt lên để nhìn hắn, cằm anh tựa lên xương sườn của Phó Tinh Hà, ánh mắt mang theo chút chột dạ. “Chuyện đó, em đã nói rồi… em, em…” Ánh mắt Lâm Thiên lay động, “Ừ thì.. em, em lấy tinh trùng của anh mang đi thụ tinh ống nghiệm.” Nói xong, Lâm Thiên không dám nhìn hắn phản ứng thế nào, ôm chặt lấy eo hắn, giọng nhẹ như gió thoảng, tiếp lời: “Ngày sinh dự tính trong tháng này.” Lâm Thiên cảm thấy mình phạm một sai lầm rất lớn, nhất định bác sĩ Phó sẽ rất tức giận, anh còn nhớ lần trước lúc mình nói chuyện này với Phó Tinh Hà, Phó Tinh Hà lạnh lùng nói anh đừng nhắc lại nữa.

Hắn rất ngại trẻ con, cảm thấy chỉ có mình Lâm Thiên là đủ rồi. Có những lúc Lâm Thiên như trẻ con vậy, chỉ chăm sóc anh thôi mà Phó Tinh Hà đã tốn rất nhiều tinh lực và tâm huyết, càng không nói tới trong nhà còn nuôi một chú chó hiếu động nữa.

Lần này phản ứng của Phó Tinh Hà rất bình tĩnh, sau mấy giây yên lặng, Phó Tinh Hà mới cất tiếng nói: “Lâm Thiên, em giấu anh gần mười tháng rồi.”

“Em…” Sợ anh tức giận. Lâm Thiên dụi dụi trán vào lồng ngực hắn, lúc ngước đầu lên, tựa cằm lên xương sườn hắn, “Anh đã nói anh không mắng em, không giận rồi kia mà.”

Phó Tinh Hà nhéo má anh, không dùng sức, nhưng Lâm Thiên cảm thấy hắn đang khó chịu, vô cùng khó chịu! Anh thấp thỏm đứng dậy, từ quỳ thành nhổm người lên.

“Anh mắng em à?” Phó Tinh Hà chau mày.

Lâm Thiên lắc đầu, “Anh dữ với em.”

“Giọng anh dữ lắm à?” Mặt hắn không có cảm xúc.

Lâm Thiên gật đầu, “Dữ lắm! Vẻ mặt cũng rất dữ!” Bởi vì tư thế thay đổi, mà khăn tắm trên người anh cũng rớt xuống, cơ thể lõa lồ thịt dán thịt. Lúc này anh có thể cọ má mình lên gò má bác sĩ Phó, như chú mèo con làm nũng, bán ngoan với hắn.

Phó Tinh Hà không hành động gì, “Em giấu anh mười tháng rồi, sao không nói với anh?” Lâm Thiên he hé miệng, còn chưa kịp nói gì, Phó Tinh Hà đã nói, “Anh biết rồi, em sợ anh tức giận.”

Lâm Thiên tội nghiệp gật đầu, ánh đèn rọi xuống đôi mắt, long lanh những ánh sao, “Anh à anh đừng giận, tuần sau chúng ta xuất ngoại, đợi đứa bé sinh ra rồi, anh không chăm sóc đứa bé cũng không sao, mình mời bảo mẫu, trẻ con rất đáng yêu, còn mang dòng máu của anh nữa, anh nhìn thấy nhất định sẽ rất vui.”

“Anh không vui,” Phó Tinh Hà tỏ rõ thái độ không vui, nhưng ánh mắt bất đắc dĩ, âu yếm vuốt tóc Lâm Thiên, ngón cái vuốt tóc mai anh, “Nhưng không giận, chí ít anh sẽ không giận em, anh đã hứa với em rồi.”

“Không giận thì tốt rồi.” Lâm Thiên thoáng nở nụ cười, nắm lấy tay hắn mà hôn, không còn yên lặng như ban nãy nữa, vừa mới làm xong mà Lâm Thiên đã bắt đầu đòi hỏi rồi.

“Tuần sau xuất ngoại, anh phải xin nghỉ trước rồi làm bù sau.” Phó Tinh Hà nằm trên giường, mặc kệ Lâm Thiên nghịch ngợm.

Nghe vậy, Lâm Thiên dừng động tác lại, anh cũng không làm gì nữa, nhưng Phó Tinh Hà đã bị anh khơi lửa lên rồi, nơi đó nóng rực như một khối sắt nóng, có thể in dấu trong lòng bàn tay Lâm Thiên. Anh ngước đầu lên, “Thế thì không làm nữa, em hôn anh.”

Lâm Thiên nằm nhoài làm cho hắn, miệng vừa mỏi vừa tê, Phó Tinh Hà không nỡ để anh tiếp tục, nhưng Lâm Thiên vẫn ngậm trong miệng, nói ú ớ: “Đợi một lát, một lát là xong…”

“Em đang nghĩ gì vậy, một lát á? Lấy tay đi,” Hắn vén chăn lên, che người Lâm Thiên lại, tạo thành một cái động trên giường, nói với cái cửa động: “Chui ra, lát nữa đừng cắn anh.”

Lâm Thiên không thể làm gì hơn là bò ra ngoài, Phó Tinh Hà vươn tay ôm lấy anh, nhưng bàn tay Lâm Thiên vẫn nắm chặt chẳng chừa khe hở, lên xuống như một cái máy.

Sau khi xong việc, anh xuống giường lấy một bộ áo ngủ sạch sẽ, mặc vào cho bác sĩ Phó, không dám nói mấy lời chủ nghĩa tư bản, ví dụ như anh đầu tư nhiều tiền cho bệnh viện như vậy, chỉ nghỉ một ngày thôi mà cũng bắt người ta tăng ca bù vào à?? Nhưng anh biết chuyện này không liên quan gì tới bệnh viện, chỉ là bác sĩ Phó rất có tinh thần nghề nghiệp. Người khác ước nghỉ thật lâu thật dài, mà hắn thì khác, công việc xếp thứ hai chỉ sau Lâm Thiên, có công việc rồi, cuộc sống của hắn mới hoàn chỉnh.

Advertisements

8 thoughts on “PN 3.1 – Bác sĩ Phó em thầm mến anh!

  1. “Người gì vậy.. chó và người đức hạnh y nhau!!” =))))))))) do anh không có cái diễm phúc đc chiêm ngưỡng cái đức hạnh ấy đó :))
    Uầy, sắp có cục cưng rồiiii~~

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s