Chương 20 – Hình xăm

★ Chương 20 ★

“Tiêu Khắc buông mi, tiếp tục rút ngắn khoảng cách, mãi đến khi chỉ còn cách một chút nữa là chạm môi Chu Tội mới dừng lại.”

Từ lúc Chu Tội tiến vào phòng bao, mọi người bắt đầu nháo nhào cả lên. Vẫn là nhóm người lần trước đi leo núi, không thiếu ai cả, lúc Chu Tội tiến vào họ đã ngồi trong phòng ăn rồi.

Bởi hắn đến muộn, vừa vào còn chưa kịp nói gì đã bị chuốc rượu. Uống được một chén mới nghe thấy lão Tào hỏi: “Có mỗi ông đến thôi à? Tiêu Khắc đâu rồi?”

Chu Tội cởi áo khoác ra đưa cho phục vụ, ngồi xuống ghế, nói: “Không tới.”

“Sao không nói sớm!” Lão Tào không phục, nói, “Ông mà nói trước Tiêu Khắc không tới thì tôi đã chẳng đi rồi, quen nhau tám trăm năm rồi ai còn để ý sinh nhật ông nữa chứ!”

“Ơ không tới à?” Phương Hi ngồi bên cạnh cũng hỏi Chu Tội, “Thế thì không được đâu, ông gọi đi.”

“Gọi đi, gọi người ta qua sau cũng được.” Người nói câu này là Trình Ninh, giờ họ đang dùng bữa ở nhà hàng của anh ta, cũng ầm ĩ theo, “Thầy Tiêu không tới ông chặn rượu cho ai đây? Bọn tôi kể chuyện cười cho ai đây?”

“Ông mau mau gọi đi!” Lão Tào gõ gõ cái cốc, “Rốt cuộc hai người đã thành đôi chưa? Vẫn chưa thành hử? Chưa thành thì để tôi ra tay nhá.”

Lão Tào quanh năm ngứa đòn như vậy, không ai để ý tới anh ta. Phương Hi nói: “Gọi điện thoại đi, ông không gọi thì tôi gọi!”

Đã một thời gian Chu Tội không liên lạc gì với Tiêu Khắc, lắc lắc đầu nói: “Thôi bỏ đi.”

“Ơ sao lại bỏ đi?” Phương Hi hỏi.

“Chuyện không thể nào,” Vẻ mặt Chu Tội hờ hững, cầm cốc lên rót trà ra rồi nhấp một ngụm, “Mình tôi sống không rõ ràng đủ rồi, đừng gây họa cho người ta.”

Phương Hi và Lâm Hiên nhìn nhau, Phương Hi nói: “Nói linh tinh gì thế, gì mà sống không rõ ràng, có ai không rõ ông đâu? Có mỗi ông không chịu nghĩ thông thôi.”

Chu Tội nở nụ cười, gắp đồ ăn, không lên tiếng.

Lão Tào ngồi bên cạnh tiếp lời: “Ơ lão Chu ông thật lòng à? Ông nói vậy tôi coi là thật đấy nhé?”

“Tém lại đi Viên Nhi,” Lão Châu trêu anh ta, “Thầy Tiêu coi trọng chính điểm này của lão Chu, sao có thể coi trọng kiểu người ngả ngớn như ông được?”

“Ê ông đừng có nói như vậy nha,” Lão Tào nở nụ cười, vừa húp canh vừa nói, “Tôi thấy cậu ấy với lão Chu không hợp nhau đâu, thuộc tính hai người họ xung  đột rồi, với tôi mới chuẩn nè.”

“Thuộc tính gì cơ?” Tưởng Đào cất tiếng hỏi, “Ngũ hành à? Hay là chòm sao? Ông còn biết xem cái này à?”

Anh ta thành thật quá mức, hỏi xong cả bàn đều cười rộ lên, ngay cả Chu Tội cũng cười hai tiếng. Lão Châu ngồi bên cạnh anh ta, nói: “Ý của thằng Viên là nó dẹo, còn hai người kia ‘đờn ông’, lúc ấy ấy không hài hòa.”

Anh ta đã nói thẳng như vậy rồi sao Tưởng Đào còn không hiểu được, thế nhưng để một trai thẳng nghĩ chuyện này đúng là hơi khó xử, không lý giải được, vội nói: “…Mấy ông cũng thật là!”

Cả đám người nói nửa buổi, cuối cùng cũng không nói nữa, Phương Hi huých cánh tay Chu Tội: “Ông đừng tự mình gánh vác nữa, thầy Tiêu chắc chắn là người như vậy, ông đừng mơ hồ nữa.”

Lúc Phương Hi nói lời này giơ ngón cái lên, nói tiếp: “Tôi không nhìn nhầm người đâu, đó là một người tốt.”

Chu Tội vẫn ăn đồ không lên tiếng. So với bất cứ ai hắn biết rõ đó là một người tốt.

Thế rồi Chu Tội lắc đầu, đang định lên tiếng, điện thoại trong túi lại đổ chuông. Là Lục Tiểu Bắc, Chu Tội bắt máy.

“Ối đại ca ơi!” Lục Tiểu Bắc ngồi xổm trên ghế gọi điện cho hắn, “Ban nãy anh Tiêu của em tới, anh không ở đây nên ảnh đi luôn rồi! Cứ để người ta đi như vậy có phải không được hay cho lắm không!”

Chu Tội nhướn mày hỏi cậu ta: “Khi nào?”

“Mới ban nãy!” Lục Tiểu Bắc còn nói, “Mới đi chưa được một phút đâu!”

“Ừ, anh biết rồi.” Chu Tội nói xong thì cúp máy.

Hắn cúp máy rồi, Phương Hi còn định nói tiếp, Chu Tội đột nhiên cắt ngang lời anh ta, nói: “Tôi đi gọi điện.” Nói xong đứng lên ra ngoài, còn đóng cửa lại.

Tiêu Khắc bắt máy rất nhanh, sau khi nối máy giọng nói dịu dàng ôn hòa của anh vang lên, trong giọng nói còn mang theo ý cười: “Chu tiên sinh, Giáng Sinh vui vẻ.. Sinh nhật vui vẻ.”

Khoảnh khắc ấy Chu Tội không thể phủ nhận trái tim mình như nhũn ra, là cảm giác ấm áp.

Nửa giờ sau Tiêu Khắc tới nơi, được phục vụ dẫn vào, lúc anh đi tới mọi người trong phòng còn chưa chuẩn bị tâm lý, đều ngẩn cả ra, sau đó lớn tiếng chào hỏi anh, ai nấy đều rất nhiệt tình. Nhưng người nhiệt tình nhất vẫn là Tào Viên.

Tiêu Khắc vốn chuẩn bị đi mừng sinh nhật Chu Tội, nên ăn mặc vô cùng bảnh bao. Mái tóc được vuốt gọn, tạo kiểu rất tuấn tú, mặc một chiếc áo khoác dạ màu đen, bên trong là một chiếc áo len cao cổ màu xám. Tiêu Khắc cao mét tám, vai rộng chân dài, mặc áo khoác dài rất đẹp trai, nhìn trưởng thành hơn so với bình thường. Đôi boot anh mang cũng rất ngầu, Tào Viên vừa nhìn thấy anh liền dán mắt vào.

Chỗ Tào Viên ngồi gần cửa, vị trí bên cạnh vẫn trống không, anh ta kéo tay Tiêu Khắc qua, “Qua đây nào Tiêu Khắc, ngồi với tôi này.”

“Ừ.” Tiêu Khắc mỉm cười ngồi xuống, anh nhìn về phía Chu Tội, Chu Tội cũng nhìn anh, hai người đưa mắt nhìn nhau, Chu Tội gật đầu với anh một cái, nụ cười trên môi Tiêu Khắc càng thêm rạng rỡ, đôi mắt cong cong rất dễ nhìn. Người này thực sự rất đẹp trai, mỗi chỗ trên người đều rất đẹp, ngay cả chiếc cằm nhọn cũng toát lên vẻ anh tuấn.

Ngay lúc Tiêu Khắc bị Tào Viên kéo qua, Phương Hi lập tức đứng bật dậy khỏi ghế.

“Ơ ơ không được ngồi linh tinh đâu.” Phương Hi đi vòng qua chỗ Tiêu Khắc, “Đây là chỗ của tôi.”

“Phương lão tam à ông đểu thế?” Vẻ mặt lão Tào bất mãn, ngẩng đầu lên nhìn anh ta, “Ông phắn đi, chỗ này không dành cho ông.”

“Không dành nhưng tôi cứ ngồi đấy.” Phương Hi kéo tay Tiêu Khắc qua, “Thầy Tiêu à tìm đúng vị trí của mình đi.”

“Ừ, thực ra em cũng thấy vị trí này không hợp.” Tiêu Khắc vẫn mỉm cười, thoải mái đi tới ngồi xuống bên cạnh Chu Tội.

Trình Ninh kêu phục vụ bưng mấy món nữa lên, nhân lúc mọi người không chú ý tới mình, Tiêu Khắc nghiêng đầu qua, nhỏ giọng nói với Chu Tội: “Sinh nhật vui vẻ nhé, Chu tiên sinh ngầu nhất.”

Chu Tội cũng nở nụ cười, gương mặt dịu dàng nhu hòa. Hắn lấy cốc rượu trên bàn mình, cụng vào cốc của Tiêu Khắc, “keng” một tiếng, sau đó đưa cốc lên miệng uống một ngụm.

Tối đó Tiêu Khắc uống không ít, bầu không khí trên bàn rượu vẫn rất náo nhiệt, Tiêu Khắc rượu vào cũng không kiệm lời, đàn ông con trai uống rượu với nhau cũng chỉ có mấy chuyện, cả bàn này không ai quan tâm tới chuyện quốc gia đại sự, xu hướng tính dục không giống nhau nên cũng không thể nói về con gái, cuối cùng cũng chỉ còn mấy câu chuyện cười người lớn và mấy chuyện cao siêu. Tiêu Khắc không sợ chuyện cười, họ nói gì anh cũng đáp được. Nhưng mấy chuyện cao siêu hơn anh không hiểu, chỉ có thể nghe chứ không tham gia vào. Thi thoảng Chu Tội sẽ dùng đũa chung gắp thức ăn cho Tiêu Khắc, không nói lời nào gắp thức ăn vào bát anh. Lúc nào Tiêu Khắc thấy liền ăn.

Hai người vẫn không nói chuyện nhiều như cũ, Chu Tội không thích nói chuyện, so với hắn thì Tiêu Khắc linh hoạt hơn. Trên bàn ăn dường như anh mới là người trong nhóm này, còn Chu Tội là người ngoài anh dẫn tới. Thế nhưng giữa hai người như có sợi dây liên kết vô hình, bầu không khí giữa họ rất hợp nhau, dù không nói lời nào, cũng vẫn có liên kết như trước.

Ăn xong đương nhiên phải đi hát, cửa sau nhà hàng dẫn thẳng tới khu phố karaoke. Bên kia đã được đặt phòng từ trước, đồ ăn trong đó cũng được dọn xong. Tiêu Khắc vừa vào liền ăn mấy miếng dưa hấu cho mát họng, ban nãy uống rượu cổ họng nóng rát.

“Đừng uống rượu nữa.” Chu Tội ngồi bên cạnh, nói với anh một câu.

“Ừ, không uống nữa.” Tiêu Khắc quay đầu nhìn hắn, mỉm cười, “Em hát thôi.”

Thực ra Tiêu Khắc không uống lại được đám người này, ai cũng là sâu rượu, uống thành thần rồi. Nhưng hát thì khác, đây là sân nhà của anh, hơn nữa đúng là anh cũng muốn hát cho Chu Tội nghe mấy bài.

“Tiêu Khắc hát hai bài nhé?” Phương Hi đứng trước máy chọn bài hỏi anh.

Tiêu Khắc lắc lắc đầu: “Các anh hát trước đi, em nghỉ một lát.”

Trong số những người này lão Tào là hát hay nhất, thật sự không tồi. Những người khác hát cũng được, Chu Tội và Tưởng Đào hoàn toàn không hát, lão Châu, Phương Hi và Lâm Hiên thì giọng bình thường, cũng không phải quá khó nghe.

Tiêu Khắc vẫn ngồi bên cạnh Chu Tội ăn hoa quả, cả đĩa hoa quả sắp bị anh ăn hết rồi.

Chu Tội hỏi anh: “Dạ dày vẫn ổn chứ?”

“Không sao đâu,” Tiêu Khắc ăn miếng cuối cùng, “Không đau.”

“Ừ.” Chu Tội gật đầu một cái.

Tiêu Khắc lấy giấy ăn lau miệng, lại lau tay. Anh đứng lên, cúi đầu nhìn Chu Tội, đột nhiên cong môi cười, nói với hắn: “Nghe Tiêu gia hát một bài tặng anh nhé.”

Tiêu Khắc cũng đã uống không ít, men rượu khiến anh càng thả lỏng mình. Đầu tiên anh dẹp bầu không khí hỗn loạn lại, sau đó cầm micro lên nói: “Hai bài này hát tặng Chu tiên sinh.”

Tiêu Khắc hát hai bài tiếng Anh, không hát tiếng Trung, anh không muốn người khác có thể hiểu được. Về cơ bản anh vừa hát hai câu đã đủ khiến cả phòng kinh động như thấy người trên trời rơi xuống, bình thường Tiêu Khắc hát có thể đồ sát mọi người trong một giây, trước kia Phương Kỳ Diệu còn nói, nếu anh không muốn làm giảng viên nữa, ra quán bar hát vẫn sống được.

Bài anh hát hẳn là mọi người trong phòng nghe không hiểu được, Chu Tội hiểu được hay không anh không biết. Lúc hát mấy câu cuối bài đầu tiên Tiêu Khắc không nhìn vào màn hình, mà chăm chú nhìn Chu Tội.

“If I told you that a flower bloomed in a dark room

Would you trust it

I mean I write poems and these songs dedicated to you.”

Tuy rằng về cơ bản mọi người đều không hiểu được, nhưng cũng không cản trở việc họ cảm thấy Tiêu Khắc hát rất hay. Cả đám người nổ một tràng pháo tay, Phương Hi nói: “Hay thật đấy, cơ mà không hiểu được, Tiêu Khắc hát tiếng Trung đi.”

“Không muốn mấy anh hiểu đấy.” Tiêu Khắc mỉm cười đi tới chỗ Chu Tội, tắt micro đi, nhìn thẳng vào đôi mắt Chu Tội, chăm chú đến độ có thể thấy bóng mình in trong đôi mắt hắn, sau đó anh nở nụ cười: “Ý em là, những lời thơ, bài ca em viết.. đều dành riêng tặng anh.”

Đôi mắt Chu Tội là một vực sâu thăm thẳm, Tiêu Khắc dễ dàng bị hút vào trong đó, anh có thể nhìn thấy dục vọng chân thành nhất của bản thân, nhưng không đọc được suy nghĩ của Chu Tội.

Bài thứ hai vẫn là một bài hát tiếng Anh, giai điệu nhẹ nhàng hơn nhiều, là một bài song ca, nhưng Tiêu Khắc hát một mình. Ban nãy anh nói với Chu Tội xong cũng không đi nữa, ngồi ở vị trí cách Chu Tội không xa.

“Just a kiss on your lips in the moonlight

just a touch in the fire burning so bright

and i don’t want to mess this thing up .

I don’t want to push too far

just a shot in the dark that you just might

be the one i’ve been waiting for my whole life

so baby i’m alright, with just a kiss goodnight.”

So với bài hát ban nãy, bài hát này ít nhất vẫn còn mấy từ khóa mà ai cũng có thể hiểu được, anh lặp đi lặp lại từ “kiss goodnight” rất nhiều lần, khiến cả đám người say rượu nháo nhào cả lên.

Tiêu Khắc hát xong lão Tào liền giật lấy micro của anh nói: “Lão Chu à ông nghe thấy chưa? Người ta muốn kiss đấy! Ông mau mau cho một cái đi! Ông có cho được không hay để tôi cho hả!”

Tiêu Khắc cố ý hát bài này, bài hát này ngập thính, tâm tư anh phơi bày hết ra, thẳng thắn tán tỉnh Chu Tội. Anh hát “kiss goodnight” nhiều lần như vậy chính là muốn nhân men say cùng bầu không khí đêm nay để ăn một chút đậu hũ của Chu Tội. Bởi vậy nên khi đám người đẩy anh về phía Chu Tội, Tiêu Khắc biết thời biết thế qua đó, vốn không hề phản kháng.

Phương Hi ngồi bên kia cản một đường của Chu Tội, căn bản không cho hắn đi. Tiêu Khắc ở bên đây cũng bị đẩy sắp ngồi lên người Chu Tội đến nơi.

“Đừng đùa nữa.” Chu Tội muốn đẩy Phương Hi ra, kết quả Phương Hi lại ngó đầu ra chỗ khác, đường bị chắn.

“Hôn đi! Chờ cái quái gì nữa!” Lão Tào đẩy Tiêu Khắc một cái, “Nhanh nhanh!”

Lúc này họ rất gần nhau, Tiêu Khắc có thể thấy lúc Chu Tội thở lồng ngực phập phồng, thấy được nhịp đập trên cổ hắn. Anh chăm chú nhìn Chu Tội, muốn nhìn ra suy nghĩ của hắn. Nhưng Chu Tội lại buông mi không nhìn anh.

Có rượu vào Tiêu Khắc chẳng sợ gì nữa cả, đột nhiên anh lấy một cái gối che mặt mình và Chu Tội đi, tất cả mọi người ở bên cạnh bị ngăn cách, một không gian rất hẹp, hơi thở hai người vấn vít lại với nhau.

“Chu tiên sinh.” Tiêu Khắc thấp giọng gọi một tiếng. Chu Tội ngước mắt lên nhìn anh, Tiêu Khắc không màng tới phản ứng của Chu Tội, cũng không nhìn ánh mắt hắn thêm nữa, anh kéo gần khoảng cách giữa mình và Chu Tội lại, gần đến mức chóp mũi anh đã chạm vào Chu Tội. Lúc này hẳn đôi mắt anh đỏ lắm, bởi vì kích động, còn bởi vì rượu.

Chu Tội cũng uống rượu, vậy nên đôi mắt hắn cũng hơi đỏ lên.

Tiêu Khắc buông mi, tiếp tục rút ngắn khoảng cách, mãi đến khi chỉ còn cách một chút nữa thôi là chạm môi Chu Tội mới dừng lại.

Bởi uống rượu rồi lại hát, nên cổ họng anh đã khàn. Nhưng giọng nói có chút khàn khàn ấy lại càng thể hiện được tình cảm nồng nàn, Tiêu Khắc nói ——

“Sinh nhật vui vẻ.. Đây là lần thứ ba em nói trong hôm nay rồi.”

“Chu tiên sinh, lúc anh ba mươi lăm tuổi gặp được em, em hy vọng.. quãng đời còn lại của anh đều có em.”

Advertisements

15 thoughts on “Chương 20 – Hình xăm

  1. Just a kiss – Lady Antebellum và lời tỏ tình đêm Giáng sinh ngày sinh nhật, tuyệt phối! Anh chủ Chu ơi buông vũ khí đầu hàng thôi :)))

  2. Thầy Tiêu đây không phải là rắc thính nữa mà hất cả thùng thính vào thầy Chu r 😆😆😆 1 like cho sự bình tĩnh của thầy Chu á 😂😂😂

  3. Nhà giáo nhân dân có khác, được nhân dân ủng hộ nhiệt tình hết mình 😂😂
    Chu đại hiệp à giáng sinh lạnh lắm hãy để Tiêu Soái sưởi ấm cho

  4. Tất cả mọi người đều muốn thầy Chu gây họa cho con trai nhà người ta hết, thầy yên tâm mà gây họa đi. Chòi oi, thầy Tiêu đỉnh quá, thầy Chu mà ko đổ nữa thì thôi ak! Cp mà thành phải mang rượu thịt tới cảm ơn tiểu Bắc Bắc vì công đẩy thuyền tích cực. 😀

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s