Chương 33 – Hình xăm

Tiêu Khắc (fan art)

★ Chương 33 ★

“Có thích làm người nhà của thầy Tiêu không?”

Ẩn ý trong câu nói này chính là, tôi muốn tiến thêm một bước nữa, nhưng vẫn nghe lời em, nếu em muốn tiếp tục mập mờ như vậy thì tôi sẽ tiếp tục cùng em.

Hừ. Lúc rửa mặt Tiêu Khắc vừa xoa bọt vừa nín cười, bây giờ thầy Chu rất biết ăn nói, mấy lời này người ta không thể bắt bẻ, quả đúng là rất hoàn mỹ.

Tiêu Khắc rửa mặt xong thì trả lời. Cũng không thể để Tiểu Chu cứ thấp thỏm đợi hồi âm được.

— Lãnh đạo cũng nhất trí với anh, anh nói có khéo không.

Ngày hôm sau Chu Tội không xếp lịch xăm, nhưng vẫn phải tới cửa hàng, có hai bản thảo thiết kế cần bàn bạc với khách hàng, có chỗ cần chỉnh sửa lại. Tiêu Khắc không tới quá sớm, gần trưa rồi mới đến, anh định nếu Chu Tội hết bận thì có thể cùng nhau đi ăn.

Trước khi tới anh vòng qua tiệm hoa lấy một bó hoa, một bó hồng một trăm bông màu đỏ thắm, không có bông hoa khác phối cùng. Màu đỏ thuần khiết của hoa cũng giống như tình cảm của Tiêu Khắc, nhiệt liệt thuần túy, một khi đã quyết định thì sẽ không do dự, sẽ không lẫn dù chỉ một chút tạp chất.

Bó hoa này có vẻ quá bắt mắt, thực ra lúc Tiêu Khắc xuống xe cũng do dự, không biết nên ôm hoa theo hay để trong xe trước. Sau đó anh ngẫm lại, nếu bó hoa này tặng nhằm mục đích cho Tiểu Chu một danh phận mới, thì chẳng việc gì phải giấu giếm cả, nhất định phải để Tiểu Chu được quang minh chính đại nhận hoa.

Thế nên lúc Tiêu Khắc đẩy cửa đi vào, Từ Lâm không ngậm được miệng, lúc Tiêu Khắc cất tiếng chào cô cũng nhỏ giọng nói: “Anh Tiêu hôm nay ngầu quá!”

Tiêu Khắc ra dấu “suỵt” với cô, nhỏ giọng hỏi: “Chu Tội có ở đây không?”

Từ Lâm ra sức gật đầu: “Có!”

Đến khi Tiêu Khắc ôm bó hoa vào sảnh trong, có thợ xăm không nhịn được mà thốt lên “ôi vãi”, tuy rằng Tiêu Khắc thường xuyên tới đây, nhưng chưa từng khoa trương như ngày hôm nay. Tiêu Khắc không thấp giọng nữa, cất tiếng chào anh ta, sau đó nở nụ cười nói với Lục Tiểu Bắc ở trong phòng xăm đi ra: “Chao xìn Bắc ca.”

Lục Tiểu Bắc liền ngửa đầu gọi với lên: “Đại ca ơi hoa thần nhà anh tới rồi này!”

Giọng Chu Tội từ tầng trên vọng xuống, Tiêu Khắc nghe thấy hắn nói: “Thầy Tiêu, ở tầng trên.”

“Ơi, em lên đây.” Tiêu Khắc đáp một tiếng, ôm bó hoa đi lên cầu thang.

Chu Tội đang ngồi ở sofa tầng trên vẽ hình cho hai cô gái, trong tay cầm một cây bút. Lúc trông thấy Tiêu Khắc hắn cũng hơi sửng sốt. Tiêu Khắc đối mắt cùng hắn, anh mỉm cười, sau đó đi tới đặt bó hoa vào trong lồng ngực Chu Tội.

“Thần linh ơi, gì đây!” Hai cô gái ngồi đối diện liếc mắt nhìn nhau, họ nhìn Chu Tội, rồi lại nhìn Tiêu Khắc, nhất thời hưng phấn, đôi mắt sáng bừng lên.

Tiêu Khắc mỉm cười nói với hai cô: “Chỉ tới tặng hoa thôi, mọi người tiếp tục nói chuyện đi.”

Anh nói xong liền ngồi xuống bên cạnh Chu Tội, bộ dạng Chu Tội ôm hoa có chút mờ mịt, không biết nên để xuống hay cứ tiếp tục ôm như vậy. Chu Tội nhìn Tiêu Khắc, tuy rằng trong đôi mắt mang theo tia cười, nhưng cũng nhìn ra được chút bất đắc dĩ: “Thầy Tiêu à, tôi là một người thô thiển, thật sự không cần tặng hoa cho tôi đâu. Cứ như vậy tôi mở được tiệm hoa đến nơi rồi.”

“Đùa à, người thô thiển thì không thể nhận hoa là sao chứ?” Tiêu Khắc tiện tay kéo bông hồng xuống chơi đùa trong tay, “Mà ai nói anh thô thiển cơ, em thấy rất tinh tế mà. Nếu anh không cần thì đưa cho em.”

Chu Tội lắc đầu: “Thế không được đâu.”

Hai cô gái ngồi đối diện hưng phấn nửa buổi, Chu Tội đặt hoa sang một bên để vẽ cho các cô, nhưng các cô vẫn không tập trung được. Có cô gái không kiềm chế được mà cất tiếng hỏi: “Hai người.. là quan hệ kia à?”

Tiêu Khắc rất thản nhiên gật đầu: “Cô thấy vậy thì là như vậy.”

Thực ra chưa nói tới hai cô gái mất tập trung, mà hai người trong cuộc cũng chỉ đang giả vờ bình tĩnh. Tiêu Khắc nghiêm túc nghe Chu Tội và các cô bàn bạc sửa bức hình, gương mặt không thể hiện điều gì, thế nhưng trong lòng cũng rất kích động, rất hồi hộp. Ngoài mặt Chu Tội không có biểu cảm gì, thể như hoàn toàn không bị ảnh hưởng, nhưng thực ra trong lòng cũng có chút mất tập trung và lo lắng, nhưng chỉ mình hắn biết được.

Đợi mãi hai cô gái mới đi, trên tầng chỉ còn lại hai người Chu Tội và Tiêu Khắc, bầu không khí đột nhiên lắng xuống. Tiêu Khắc không thể để bầu không khí chìm xuống, liền mỉm cười nói: “Có thích hoa của em không?”

Chu Tội gật đầu: “Thích chứ.”

“Thích à?” Tiêu Khắc lại dán sát một chút, nhìn vào đôi mắt Chu Tội, trong giọng nói mang theo mũi tên đâm thẳng vào lòng người, “Thế có thích làm người nhà của thầy Tiêu không?”

Chu Tội gần như gật đầu ngay lập tức, suy nghĩ trong lòng hắn được biểu đạt thẳng ra, nhưng hắn không lên tiếng trả lời, nói: “Trước mắt nói chuyện đi, có mấy lời muốn nói.”

Tiêu Khắc nhướn mày, nhớ tới cuộc nói chuyện hôm trước bị cắt ngang, hỏi: “Phải nói chuyện trước, sau đó mới có thể làm người nhà em à?”

Chu Tội gật đầu với anh.

Tiêu Khắc nở nụ cười, thả lỏng người ngồi xuống một bên, “Thế mình mau nói chuyện đi thầy Chu, mau lên mau lên nào. Em không thể chờ để đón anh rồi, anh có biết em tơ tưởng tới ‘miếng thịt’ này bao lâu rồi không.”

Khóe môi Chu Tội kéo ra thành một đường cung rất nhạt, ngồi xuống đối diện Tiêu Khắc.

Có một số việc nếu chưa nói rõ, thì Chu Tội không thể đồng ý luôn. Bắt đầu không đủ thẳng thắn, giống như giấu giếm và lừa gạt trong tình cảm, như vậy thì không được. Chu Tội rất muốn làm người nhà của thầy Tiêu, đã lâu lắm rồi hắn không động tâm, Tiêu Khắc giúp hắn trải nghiệm được cảm giác rung động mãnh liệt, trái tim trao đi mất rồi, hắn rất muốn xác định quan hệ.

Thang Á Ninh vẫn là cái tên Chu Tội không muốn nhắc tới, thậm chí còn chống cự. Đến lúc không thể không nói, lại cảm thấy cũng không là gì cả, muốn tốc chiến tốc thắng.

Hắn vừa mới mở miệng, Tiêu Khắc lại ra dấu “suỵt” với hắn. Ánh mắt Chu Tội như dò hỏi anh làm sao, Tiêu Khắc chỉ xuống dưới tầng. Chu Tội đưa mắt nhìn xuống tầng dưới, sắc mặt nhất thời chìm xuống.

Tiêu Khắc cũng đỡ trán, trong lòng thở dài một tiếng. Tiêu gia đang vội vã hốt thịt đó, sao cái đám quỷ đực này cứ tới làm phiền chứ.

Thang Á Duy tới cũng khéo thật, lúc này lại tới làm phiền, cứ phải nhằm vào đúng lúc này cơ.

Tiêu Khắc ngồi sang phía Chu Tội, chỉ về chỗ ngồi đối diện anh, nói với Thang Á Duy: “Ngồi xuống đi, soái ca.”

Người này đi tới ngồi xuống thật, ánh mắt vẫn dừng trên người Chu Tội. Bó hoa đỏ thắm ở giữa hai người như thiêu đốt tầm mắt anh ta, giọng khàn đặc: “Chu Tội, mày dám à?”

Chu Tội không nhìn anh ta, chỉ nói với Tiêu Khắc: “Đi đi, quay lại nói sau.”

Tiêu Khắc cũng muốn đi, hôm nay đúng là không thể để người ngoài can dự vào. Thế nhưng cảm giác tồn tại của người đối diện rất mạnh mẽ, ánh mắt nhìn Chu Tội như sắp cháy bùng lên, có lẽ đi cũng không yên tĩnh được. Tiêu Khắc lắc lắc đầu, hỏi Thang Á Duy ngồi đối diện: “Nào, anh có chuyện gì thì nói đi, nếu không anh cứ tới đây tôi cũng thấy khó chịu.”

Thang Á Duy liếc mắt nhìn anh, cười lạnh: “Tao không nói với mày được.”

“Nói được.” Tiêu Khắc cũng nở nụ cười với anh ta, “Được quá ấy chứ, chỉ cần là chuyện liên quan tới thầy Chu thì đều có thể nói với tôi.”

Người này trợn trừng mắt nhìn anh, một lúc sau mới hỏi: “Mày có biết tao là ai không?”

Tiêu Khắc thật thà lắc đầu: “Không biết, không thì anh nói xem sao.”

“Ngay cả tao là ai mà cũng không biết, còn dám nói có quan hệ với Chu Tội?” Thang Á Duy vẫn cười gằn như cũ.

Chu Tội đứng dậy, kéo tay Tiêu Khắc lại, nhìn anh cất tiếng gọi: “Thầy Tiêu.”

Giọng hắn rất thành khẩn, nghe còn có vẻ nghiêm túc, Tiêu Khắc đứng lên, nở nụ cười với hắn, “Ơi đây, sao hả cưng.”

Tiếng “cưng” này nghe rất khoa trương, cố ý thể hiện trước mặt Thang Á Duy. Chẳng cần biết anh là ai, mặc kệ mục đích của anh là gì, nhưng Chu Tội đã bị tôi chấm rồi, đừng hòng tơ tưởng tới.

Chu Tội khẽ nói với anh: “Có mấy lời tôi muốn tự mình nói.”

Hắn nói thành khẩn quá rồi, Tiêu Khắc không hề nghĩ ngợi liền gật đầu: “Được rồi.”

Thực ra Tiêu Khắc muốn giải quyết người này trước, nhưng nếu Chu Tội không muốn họ giao lưu quá nhiều, thì trước mắt không giải quyết cũng không sao.

Chu Tội kéo Tiêu Khắc muốn đi, Thang Á Duy đứng dậy, Chu Tội gọi xuống dưới tầng: “Ai ở dưới tầng vậy?”

Một thợ xăm ở dưới tầng nói: “Có em, sao hả thầy Chu?”

Chu Tội nói: “Kêu Tiểu Bắc lên tầng đi.”

“À, vâng ạ.”

Thang Á Duy ở đối diện nở nụ cười, hỏi Chu Tội: “Mày sợ à? Mày sợ tao à?”

Chu Tội không liếc mắt nhìn anh ta lấy một cái, căn bản cũng không muốn nói chuyện với anh ta, một tay vẫn nắm chặt cánh tay Tiêu Khắc không buông. Tiêu Khắc nhẹ nhàng quơ quơ cánh tay, anh đang động viên Chu Tội. Đừng lo, anh muốn nói gì lát nữa em sẽ nghe hết, chỉ là chuyện liên quan tới quá khứ thôi mà, thực ra thầy Tiêu cũng không care, thầy Tiêu rất hào hiệp.

Tiêu Khắc mỉm cười với hắn, nụ cười của anh vẫn có thể khiến người ta bình tâm trở lại.

“Mày đang sợ.” Bàn tay Thang Á Duy day cổ họng, cũng không biết có phải do tâm lý ảnh hưởng hay không, mà Tiêu Khắc cứ có cảm giác như anh ta day cổ họng xong giọng càng khó nghe hơn, “Mày đang sợ, sợ người khác không thể chấp nhận mình, mày sợ tất cả mọi người đều rời đi, mày sợ mày sẽ cô độc tới cuối đời.”

Anh ta nói xong liền nở nụ cười, điệu cười rất dữ tợn: “Sợ cũng vô ích thôi, đó là cái số của mày rồi. Mày sẽ cô độc tới cuối đời, lời nguyền này đã ngấm vào trong máu thịt của mày rồi!”

Vẻ mặt và giọng nói của người này đều rất cố chấp, Tiêu Khắc cảm thấy có lẽ tâm lý anh ta cũng không được bình thường. Bầu không khí trên tầng như ngưng đọng, không ai nói lời nào. Một lúc sau họ nghe thấy tiếng Lục Tiểu Bắc từ một phòng xăm dưới tầng chạy ra, lên trên tầng.

Cậu trông thấy cảnh này thì ngẩn người, gào lên: “Đậu má mày vào từ khi nào vậy?”

Chu Tội chỉ chỉ về phía Thang Á Duy, nói với Lục Tiểu Bắc: “Chặn anh ta lại, đừng để anh ta theo anh.”

“Vâng, đại ca đi đi.” Lục Tiểu Bắc nhìn Chu Tội một chút, lại nhìn sang Tiêu Khắc. Vẻ mặt Tiêu Khắc rất bình thản, xem ra không tức giận. Lục Tiểu Bắc thở phào trong lòng một hơi, cậu sợ tên điên này lại nói sảng gì đó.

Chu Tội kéo tay Tiêu Khắc muốn đi, trước khi đi Tiêu Khắc nhìn vẻ mặt khủng bố của Thang Á Duy, khóe môi cong lên, nói với anh ta: “Anh nói số của Chu Tội là phải cô độc suốt cuộc đời. Trước mắt chưa nói lời này của anh nhảm cứt thế nào, mà dù anh có nói thật, thì tôi cũng muốn nói với anh một câu, tôi đây trước giờ không tin vào số mệnh. Mà kể con người có số mệnh, tôi muốn gì thì muốn, thích sửa thì sửa. Chỉ cần tôi muốn, dù có phải nghịch thiên sửa mệnh cũng chẳng sợ, tôi cũng phải thử một chút.”

Lục Tiểu Bắc huýt sáo thật to, giơ ngón cái với Tiêu Khắc.

Tiêu Khắc lay lay cánh tay, để Chu Tội buông lỏng tay ra, sau đó dắt tay hắn đi.

Đã nói đến vậy thì chẳng ai thờ ơ được nữa cả, người như vậy sao có thể không thích được đây, mị lực của Tiêu Khắc được thể hiện trong mọi phương diện nhân cách của anh. Chu Tội lại chỉ chỉ về phía Thang Á Duy, sao đó nắm tay Tiêu Khắc đi. Lòng bàn tay hắn thậm chí đã rịn mồ hôi, hắn nắm chặt tay Tiêu Khắc, rất yêu thích, rất quý trọng.

Lục Tiểu Bắc chắn trước người Thang Á Duy không cho anh ta đi theo, nhỏ giọng nói: “Người nên buông xuống thì buông xuống đi, mày điên mặc mẹ mày chứ người khác vẫn cần sống đấy, không phải ai cũng muốn điên với mày đâu. Tao đúng là phục mày…”

Thang Á Duy như bị sét đánh mà đứng ngây ra tại chỗ, trừng mắt nhìn Chu Tội rời đi.

Mãi đến khi hai người đã xuống tầng, Thang Á Duy đột nhiên nhoài ra lan can gào xuống: “Mày không biết tao là ai, thế mày có biết em trai tao chết trên giường Chu Tội không?”

Bước chân Tiêu Khắc dường như dừng lại trong thoáng chốc.

Lục Tiểu Bắc chửi thề một tiếng, đạp mạnh vào lưng Thang Á Duy, giật tóc anh ta ra phía sau, muốn anh ta câm miệng lại.

Tiêu Khắc ngẩng đầu lên nhìn.

Thang Á Duy đạt được mục đích, bị Lục Tiểu Bắc kéo đi nhưng vẫn nở nụ cười, giơ tay lên chỉ về phía Chu Tội: “Nó tắm máu em trai tao.. Thế vẫn OK à?”

Advertisements

8 thoughts on “Chương 33 – Hình xăm

  1. Chỉ cần tôi muốn, dù có phải nghịch thiên sửa mệnh cũng chẳng sợ, tôi cũng phải thử một chút.
    Thầy Tiêu cũng ngầu bá cháy luôn rồi =)))

  2. Nigga, tắm máu??? Mị còn tưởng đang đọc kiếm hiệp luôn cơ đấy 😂 mong 2 người mau dẹp hết cản trở r đến với nhau đi, bọn e sốt ruột lắm r đây

Nói gì đi các bạn ( ´ ▽ ` )ノ

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s